Cô kia áo trắng lòa lòa
lại đây đập đất trồng cà với anh !
Bao giờ cà chín cà xanh
Anh cho một quả để dành mớm con !

***

Hỡi anh mà đi ô thâm !
Ô nhiễu, ô vóc hay lầm ô em ?
Ô em, em để trong nhà
Khen ai mở khóa đưa ra cho chàng

***

Khăn đào vắt ngọn cành mơ,
Mình xuôi đằng ấy, bao giờ mình lên ?
- Em xuôi, em lại ngược ngay,
Sầu riêng em để trên này cho anh.

***

Vì sông nên phải lụy đò
Vì chiều tối, phải luỵ cô bán hàng.
vì tình nên phải đa mang
Vì duyên thiếp biết quê chàng ở đây.

***

Xa xôi dịch lại cho gần
Làm thân con nhện mấy lần vương tơ.
Chuồn chuồn mắc phải tơ vương
Nào ai quấn quít thì thương nhau cùng.

***

ước gì anh hóa ra hoa
Ðể em nâng lấy rồi mà cài khăn.
ước gì anh hóa ra chăn
Ðể cho em đắp, em lăn, em nằm !
ước gì anh hóa ra gương
Ðể cho em cứ ngày thường em soi.
ước gì anh hóa ra cơi
Ðể cho em đựng cau tươi, trầu vàng.

***

Nước sông Tô vừa trong vừa mát
em ghé thuyền vào đỗ sát thuyền anh.
Dừng chèo muốn ngỏ tâm tình
Sông bao nhiêu nước, thương mình bấy nhiêu

***

Ðôi ta như tượng mới tô
Như chuông mới đúc, như chùa mới xây.

***

Ðô ta như thể con bài
Ðã đánh thì quyết, đừng nài thấp cao.
Ðôi ta như đá với dao
Năng liếc năng sắc, năng chào năng quen.

***

Ðôi ta như lúa đòng đòng
Ðẹp duyên nhưng chẳng đẹp lòng mẹ cha.
Ðôi ta như chỉ xe ba
thầy mẹ xe ít, đôi ta xe nhiều.

***

Thương em, anh cũng muốn thương
Nước thì muốn chảy nhưng mương chẳng đào.
Em về lo liệu thế nào
Ðể cho nước chảy lại vào trong mương.

***

Ðêm trăng thanh anh mới hỏi nàng:
Tre non đủ lá, đan sàng nên chăng ?
- Ðan sàng thiếp cũng xin vâng,
Tre vừa đủ lá, non chăng hỡi chàng ?

***

Hỡi cô thắt dải lưng xanh
Ngày ngày thấp thoáng bên mành đợi ai ?
Trước đường xe ngựa bời bời
Bụi hồng mờ mịt, ai người mắt xanh ?