Lời kể của tác giả, tức là:Nguyễn Xuân Dũng.Đệ bát đẳng huyền đai Karate


Tôi đã từng chứng kiến một nhà thầu làm giếng cho một công trường lớn trên cát, công việc của ông ta là đào mấy chục miệng hố rồi thả vòng bi xi măng xuống, nhưng làm hoài mà giếng vẫn bị nghiêng, mấy chục cái vòng bi xi măng lòng giếng không chịu đưng yên một chỗ mà lại lệch nghiêng đến mấy chục độ. Anh ta cố đào bên không nghiêng để lấy thăng bằng cho thành giếng mà không bao giờ được, càng sửa thành giếng càng lệch nhiều hơn.
Với một lực tác động trên một mặt bằng mềm, khi không cân xứng ta không bao giờ xử lí về một phí, bất cứ lức nào cũng tạo cân bằng về hai phía đó là qui luật âm- dương, mềm -cứng trong tự nhiên mà thôi.Sau khi nhìn thấy tôi giúp ông xử lí tốt hơn mấy chục cái giếng, vì nguyên tắc người thợ ở dưới cứ đào phía bên cao đất cát từ phía ngoài vòng bi trụt xuống, tạo khoảng trống đó và giếng càng bị nghiêng nhiều hơn. Trước đó ông dè bỉu tôi và cho tôi là một thằng bé chưa biết gì. Bởi vậy trong cuộc đời tôi, từ trước đến nay đối với công việc hay đối với người khác tôi không bao giờ vội vàng đánh giá tốt hay xấu, trình độ ,đạo đức có hay không? Mọi đánh giá truớc đều chủ quan và có khi phiến diện đến không ngờ, kết quả trái ngược với sự đánh giá chỉ làm ta thất vọng hoặc hối hận mà thôi. Tuy vậy đối sự sai lầm, sự không trung thực của đồng nghiệp, bạn bè.. tôi đều dành cho họ cơ hội thứ hai để sửa chữa, nếu họ không dùng cơ hội ấy thì sẽ không còn là đồng nghiệp hay bạn bè của tôi nữa.
Không mềm yếu quá đáng để đưa mình và người khác vào sai lầm gây nên nghiệp quả, dù khi cắt bỏ có đau chút ít nhưng vết thương sẽ mau lành còn hơn để lâu trở thành ung thối không thể chữa trị được nữa.
Năm 1983 tôi tốt nghiệp kĩ sư điện tử, sau bốn năm vừa học vừa làm. Tấm bằng kĩ sư tôi nhận được là kết quả của những ngày tháng cấn cù nhẫn nại, chịu thương chịu khó để theo đuổi. Những chứng chỉ mà tôi có được từ đai học Văn khoa và Luật khoa Sài Gòn không giúp được bao nhiêu tín chỉ theo hệ thống đại học của Mĩ. Nhờ vừa có học bài bản vừa làm việc để thực hành đúng chuyên môn, nên tôi gần như nắm bắt và tiếp thu tường tận công nghệ cao điện tử của Hoa kì trong thời gian này.
.................................................. .....................Con đường tôi đi không trải đầy hoa thơm mà gập ghềnh đọng nước trong cuộc mưu sin. Kiếm được một việc làm ổn định ở Mĩ là rất khó.Chuyện mất việc làm, thất nghiệp bao giờ cũng có thể xảy ra, xã hội Mĩ không có chỗ cho những người mơ mộng và lười biếng.
Để trở thành kĩ sư điện tử, tôi phải vừa làm vừa học trong 4 năm liên tiếp, trong 4 năm đó mỗi ngày tôi chỉ dành 3 tiếng để ngủ, xáo trộn mọi thời biểu, kiên trì ôn luyện võ công và bỏ nhiều thói quen để phù hợp với sinh hoạt. Thời gian còn ở trong nước tôi có thói nhâm nhi li cafe va hút hơn 1 gói thuốc /ngày. Chỉ sau một thời gian vì chuyện học hành và phải thức đêm làm việc mà bỏ hẳn thuốc mà không có chút vướng bận nào. Cafe ở Mĩ thì mọi người đã biết,uống lúc nào cũng được, cafe chỉ là một loại nước giải khát tăng cường sự tỉnh táo mà thôi, việc làm việc học đều phải tập trung, nhưng không đẩy sự tập trung thành căng thẳng mà thư giãn bằng hơi thở, một thói quen cho bất cứ ai biết kiềm chế 7 món tình cảm biểu hiện thường ngày. Để đạt được mục tiêu khiêm tốn trong đời sống mà nghề nghiệp đòi hỏi, tự thân tôi phải nỗ lực chiến đấu với bóng ma lười biếng , ỷ lại trong mình.
Cuộc đời ngắn ngủi nhưng để sống đúng nghĩa đòi hỏi người ta phải biết chọn mục tiêu để sống và quan trọng nhất là chiến đấu với chính mình.Một cuộc chiến đấu không khoan nhượng mà ngày nào còn hơi thở còn phải sống, mà nghĩa là " sống với, sống vì" , dù chỉ gói gọn trong năm mười người thân thộc chứ chưa nói đến mọi người trong xã hội.
Từ tính cách của một người học võ, tôi không thể dừng lại trước một thành công nhỏ để nảy sinh hãnh tiến lố bịch.
Tôi bắt đầu đề ra kế hoạch cho chính mình để xâm nhập thương trường trong lĩnh vực công nghệ điện tử tại đất Mĩ.