Xuân muộn


Ngẩn ngơ bên thềm cửa
Nhánh mai xưa dỗi hờn
Đau đáu chiều xuân muộn
Lời thề còn xanh non

Bước xuân về rất khẽ
Đêm xa quê chạnh lòng
Tôi một mình - xông đất
Tôi một mình - ngóng trông!