Người đời bao thứ bỏ đi
Chị tôi mua lại bao bì ve chai

Bàn chân mòn những sớm mai
Hoàng hôn sà sã đôi vai cũng còm

Kiếp người nặng lắm áo cơm
Thôi đành lối phố đường thôn tảo tần

Chị bươn bả khắp xa gần
Quanh năm mua lấy nhọc nhằn làm vui.