Đọc những dòng tâm sự này mình lại nhớ... chẳng biết nhớ gì cả nhưng nó cứ xao xuyến đến bồi hồi. Nhớ từng góc lớp thân quen, từng chỗ ngồi của nhỏ bạn, nhớ những ngày vì nghịch quá mà phải lao động công ích. Nhớ những lần ngồi sau tết tóc cho nhỏ bạn...

Đánh dấu