Lỗ Trí Thâm yêu dấu của em
Anh yêu dấu! Đang giờ nghỉ trưa em tranh thủ viết cho anh mấy chữ, chắc giờ này anh vẫn còn ngủ. Nhớ lại lúc mình cãi nhau hôm trước em vẫn thấy sợ. Anh yêu, anh tàn nhẫn thật đấy.
Lúc mình cùng ngồi trong quán cà phê viết lời thề em cảm thấy mình yêu nhau vô cùng, thế mà lúc tức giận anh có thể xé được những thứ mà mình đã viết ra. Thậm chí lúc anh xé tờ giấy của em, em thấy như bị hắt cốc nước vào mặt. Chưa bao giờ em thấy mình bị đối xử tàn nhẫn đến thế, lúc đấy em mới thấy hết sự tàn nhẫn, lạnh lùng của anh.
Em không hiểu anh làm thế vì quá tức giận hay vì quá yêu em. Anh không nhận thấy lúc em nói "anh xé đi" em đã gần khóc rồi à, nhưng em đã cố gắng để không khóc trước mặt anh, cố gắng để không khóc trước bất cứ người đàn ông nào. Khi em quay lưng bước đi trái tim em đã thật sự tan vỡ, em đau lắm. Trên đường về em đã lạnh kinh khủng, không hẳn lạnh vì đang là mùa đông mà lạnh lẽo cô đơn vì mình đã mất nhau. Em đã mất anh.
Bây giờ em thấy hối hận lắm, em hối hận vì đã cố không khóc lúc đó. Không phải khóc để giữ anh lại với em, mà chỉ là được khóc ở trong lòng anh thôi, em thèm một lần được anh lau nước mắt cho em. Em luôn tự hào với bạn bè rằng em bản lĩnh, cứng rắn nhưng có lẽ sau nhưng lần cố gắng tỏ ra như thế em lại càng tổn thương hơn.
Anh yêu, có lẽ chẳng bao giờ anh hiểu được em yêu anh nhiều như thế nào. Em đã yêu như chưa bao giờ được yêu. Em đã yêu anh, vẫn đang yêu anh và sẽ mãi yêu anh dù có bất cứ điều gì xảy ra. Em đã hứa với anh sẽ yêu anh mãi, sẽ luôn luôn ở bên anh, không bao giờ dời xa anh. Em đã hứa với anh như thế, em sẽ thực hiện lời hứa của mình. Em yêu anh vô cùng. Táo tầu của anh!
Táo Tầu



Trả lời kèm Trích dẫn
Đánh dấu