Mãi yêu... cá chọi

Chấm dứt rồi...Tiếc nuối cũng là mình.. Sai lầm cũng là mình... Em sẽ phải quên anh sao? Có những chuyện không fải là như thế. Có những điều không hề dễ nói. Có những dòng tâm tư em giấu trong dòng nước mắt mà anh không hề biết!

Em đã yêu anh nhiều và anh cũng đã từng dành cho em những điều như thế. Nhưng phải chăng thời gian đã xoá nhoà tình cảm mà anh dành cho em, nó đang dần mờ đi giữa cuộc sống xô bờ... Cho đến tận bây giờ em cũng không thể ngờ tình yêu của chúng mình cũng chỉ là phù phiếm. Đã có những lúc hạnh phúc tràn ngập trong em khi được kề bên anh, mình nhớ nhau ngay khi bên cạnh nhau nhưng giờ trong em chỉ còn niềm đau... Anh đã quay đi không 1 câu nói, anh đã bên người ấy mà không cần thấy em đang đứng ở đây. Em phải làm sao sống với cuộc sống không có anh? Lỡ lòng vậy sao khi anh nói :" Thôi em hãy quên anh đi nhé". Tại sao thế hả anh?Anh thương hại em ah? Em đâu có cần tình thương ấy đâu. Em chỉ cần dù là thật nhỏ nhoi thì anh hãy đối xử với em như trước cũng được. Ánh mắt yêu thương ấy không còn, lời nói ân cần cũng không còn. Có những lúc nhờ có những điều đó mà anh đã giúp em quên đi bao hụt hẫng. Em nhớ bờ vai ấy cho em chỗ dựa,bàn tay ấy lau khô dòng nước mắt em. Có lẽ nhờ có tất cả những điều đó mà em đã tha thứ cho anh hết lần này đến lần khác. Em đã cố tình quên tất cả để yêu anh và chăm sóc cho anh nhiều hơn vậy mà ngược lại anh đối xử với em càng phũ phàng. Em không hề muốn trách móc hay kết tội anh chút nào, đơn giản vì em tin bản chất anh không phải là như thế.

Đã có lần anh nói với em rằng" Em chưa hiểu gì hết cả, chẳng 1 ai có thể hiểu anh cả. Em có biết tại sao những người anh yêu không bao giờ anh yêu được ai lâu không? Bởi vì họ cũng như em chẳng bao giờ hiểu anh cần gì cả,đến lúc hiểu ra đã muộn rồi. "Đến bây giờ dù câu nói ấy an ủi em rất nhiều về anh nhưng em cũng không thể hiểu điều anh cần là gì, tai sao anh không nói? Em đã cố gắng chịu đựng,cố gắng quan tâm,cố gắng chăm sóc, cố gắng tha thứ và cố gắng yêu anh nhiều thật nhiều rồi mà sao không thay đổi được anh. Ngay trong lúc ngày,khi viết những dòng này em chỉ ước anh ở đây đọc được những điều mà anh không bao giờ thấy.Chắc hẳn kiếp trước em đã mắc nợ anh điều gì mà kiếp này em phải mệt mỏi vì anh đến thế. Người ta nói tình không duyên thì đành phải xa, vậy mà duyên số mình lại lập lờ thế hả anh. Nếu yêu mà phải khổ thế này thì em biết làm sao hả anh? Nhưng thôi, em cũng không muốn tự mình viết lên đau khổ làm gì nữa. Nếu 1 ngày nào đó anh đọc được những dòng này, hãy nhớ đến em anh nhé. Ở nơi này, vắng bóng anh cũng chỉ mong anh hạnh phúc và đừng bao giờ đùa giỡn tình cảm nha anh...

Minh-Trang (lolem.hamchoi@yahoo.com)