Gửi mèo lười!

Nhiều khi em tự hỏi, vì sao em lại nghĩ về anh nhiều đến thế? Rồi tự mình em cũng không thể trả lời câu hỏi đó. Và vì sao ông trời lại sắp đặt cho chúng mình gặp nhau trong hoàn cảnh trớ trêu đến vậy? Để trong em luôn canh cánh bên lòng cảm giác tội lỗi.

Mặc dù em đã cố gắng hết sức để mình không tiếp tục sai. Có buồn cười không anh? khi ở cái tuổi của em, mà lại ngồi đây để viết lên những dòng như vậy. Thực ra em chỉ muốn trải lòng để có được một chút thanh thản trong tâm. Mèo lười ơi! Chưa bao giờ trong em nguôi ngoai nỗi nhớ anh, ngay cả khi anh ở bên em thât gần anh ạ. Em nhớ anh, nỗi nhớ không mầu, nhẹ tênh, nhưng trĩu nặng lòng anh ạ. Có mâu thuẫn không anh? nhưng đó là điều rất thật. Em biết, chỉ đơn giản là nhớ anh thôi nhưng em vẫn không có quyền được làm như vậy. Chúng mình đã sai thật nhiều, đúng không anh? Anh có biết không? từ khi gặp và thương anh, em luôn sống trong những mâu thuẫn, day dứt và giằng xé tâm can. Nhiều khi vì quá nhớ anh, em chỉ muốn chạy ngay đến bên anh, ôm anh thật chặt để cảm nhận vòng tay ấm áp của anh, được anh hôn thật lâu, thật lâu và để cảm nhận tình yêu anh mong muốn được dành cho em, nhưng rồi em lại phải nén lòng mình lai.

Em không muốn vì chúng mình mà bao người phải khổ. Mèo lười ơi! Em yêu anh với tình yêu trong day dứt và đau khổ. Nhiếu khi em cảm thấy nghẹt thở vì phải kìm nén tình cảm của mình, nhưng em không thể làm gì khác được, anh hiểu , đúnh không anh? Em biết rằng em sẽ mãi sống trong tâm trạng này và nó chỉ mất đi khi nào em có thể quên được anh, nó là khi nào vậy anh??? Mèo lười ơi! vì sao anh không để cho em xa anh, vì sao anh không giúp em làm điều? Cuộc đời thật trớ trêu phải không anh? Mèo lười của anh.

Hà Anh