Hà Nội lạnh lắm anh ạ
Sao em thấy mùa đông năm nay lạnh thế. Dù dự báo thời tiết nói rằng nó không rét như mùa đông năm ngoái, mùa đông đẹp nhất trong những năm tháng của cuộc đời em.
Ở xứ anh đào ấy, chắc anh không lạnh như em lạnh đâu anh nhỉ? Em không biết anh có nghĩ đến em một giây phút nào không. Nhưng em biết là em đang khóc. Nhiều lúc em tự hỏi những ngày ngắn ngủi bên nhau đã để lại cho anh những ký ức gì, có vượt qua con số 0 được chút nào không. Và giờ thì em nghĩ, có lẽ nó có giá trị 0.001. Giả dối, thay đổi, và hàng ngàn từ khác em có thể dùng văn chương để miêu tả về anh. Nhưng em đã không nói, thậm chí không bao giờ nghĩ rằng anh là người như thế.
Dù ai cũng biết rằng anh ích kỷ, anh chỉ biết nghĩ đến mình. Không, anh không phải người em yêu cách đây gần một năm, anh không phải người em yêu tha thiết, anh không phải nụ hôn đầu tiên của em, anh chẳng là gì cả... Như em, bây giờ với anh chẳng là gì cả, anh đã từng nói thế, phải không...
ED



Trả lời kèm Trích dẫn
Đánh dấu