Anh thương!

Anh thương! Anh cho phép em được gọi anh bằng hai tiếng anh thương trìu mến nhé. Cô bé nhỏ của anh mãi mãi chỉ yêu mình anh thôi, chắc suốt quãng đời này em sẽ không bao giờ quên anh0, khuôn mặt anh, ánh mắt anh, giọng nói của anh đã in đậm vào trong trái tim em dù chưa lần nào được đến bên anh, một cô bé lần đầu tiên mới biết yêu là như thế nào.

Em mong chờ ngày anh ngỏ lời biết bao nhưng có lẽ hình bóng người yêu cũ đã không làm con tim anh rung động đúng không anh. Em đã từng nói với anh khi một cách cửa đóng lại có một cách cửa khác mở ra anh hãy nhìn lấy cách cửa mở ra trước mặt anh nhưng tất cả đều tuyệt vọng vì em biết trong trái tim anh sẽ không có chỗ cho em đúng không nào, em không bao giờ trách anh đâu nhưng em cũng không thể ngăn cấm con tim mình hết yêu anh. Có lẽ em phải xa anh thôi dù ở đâu em cũng mong anh mãi mãi hạnh phúc. Anh thương!

Huỳnh Thị Thương Huyền