Em phải làm sao

Em biết rằng nếu em cứ tiếp tục như thế này thì em sẽ không còn là em nữa. Đã bao nhiêu lần em tự hứa với lòng là phải quên anh đi. Anh chỉ là một người bạn bình thường mà thôi. Em không nên mong chờ một điều gì xa hơn nữa ở anh trong mối quan hệ này.

Nhưng sao trong lòng em vẫn cứ có cái gì đó như không thể giải được, vẫn có cái gì đó làm em không can tâm, làm em vẫn không thể bỏ cuộc. Anh đối xử với em như vậy là sao? Em không liên lạc với anh thì thôi, còn anh không bao giờ nhớ đến em. Lúc nào cũng là em chủ động, giống như là em đang cố chạy theo anh vậy. Từ trước đến giờ em chưa từng vì ai mà làm như vậy cả. Vì anh mà em đang đánh mất chính bản thân em, một việc làm mà em không bao giờ có thể tha thứ cho mình được.

Biết là như vậy mà sao em vẫn cứng đầu, để cho tình cảm dẫn dắt mình. Em bây giờ vẫn còn lạc lối trong cái mớ tình cảm ấy, dù biết là không được nhưng vẫn mặc kệ để cho tình cảm ấy lớn lên từng ngày. Có phải em thật bướng bỉnh và ngu muội không? Nhưng tất cả cũng là vì em không hiễu nổi cách cư xử của anh. Anh không bao giờ gọi cho em, nhưng khi em gọi cho anh thì cách anh nói chuyện làm cho em có cảm giác anh đang rất vui. Rồi mỗi lúc tình cờ, em bắt gặp ánh mắt anh đang nhìn em có cái gì đó rất lạ. Ánh mắt ấy cứ làm em nuôi mãi hy vọng. Rồi cả cái cách anh chăm sóc anh khi em đi bên anh. Tất cả, tất cả đều làm em rối trí. Tất cả làm em không thể nắm bắt được suy nghĩ của anh.

Em vẫn luôn tự hào là rất nhạy cảm trong chuyện nắm bắt tình cảm của người khác, nhưng với anh thì em hoàn toàn không thể hiểu được, dù chỉ là một ý nghĩ nhỏ nhất. Em không hiểu anh đang chơi trò chơi gì với em nữa. Anh đang muốn đùa cợt với em hay sao? Anh tốt với em như thế chỉ để trả lại những gì em đã tốt với anh thôi hay sao? Đằng sau ấy còn có ý gì nữa không? Dĩ nhiên là em mong còn có ý nghĩa khác, nhưng em đã mệt mỏi rồi. Em không muốn hy vọng bất cứ điều gì nữa, vì cái cảm giác thất vọng khiến em không thể nào chịu nổi. Em không muốn trải qua cái cảm giác ấy thêm một lần nào nữa.

Em biết là những lời này của em mãi mãi không thể nào đến được anh, nhưng em vẫn muốn nói. Em biết khi bước vào mối quan hệ này em đã không có ý nghiêm túc. Có lẽ vì vậy mà em đang bị trừng phạt, đúng không? Nhưng em không muốn tình cảm lần này của em lại rơi vào im lặng và hối tiếc như nó từng. Nhưng để nói ra hết với anh thì em cũng không thể làm được. Em vô dụng quá, phải không?

Nhiều khi em cũng ghét bản thân mình lắm, không bao giờ dám sống thật với cảm xúc của mình hết. Em giả dối quá, phải không? Em không biết có nên tự cho mình thêm một cơ hội nữa không? Mỗi lần em sắp buông xuôi thì anh lại xuất hiện, lại làm em cảm động, lại làm em có hy vọng. Như vậy là sao chứ? Thật sự em cảm thấy mệt mỏi quá rồi. Lý trí thì bảo em nên bỏ đi nhưng tình cảm thì lại nói em vẫn còn hy vọng. Em nên nghe theo bên nào đây?

Em vẫn muốn sống hết mình cho tình cảm này, nhưng em lại không thể vì nó mà bỏ đi cái tôi của em được. Mong rằng một ngày nào đó em sẽ nhận được câu trả lời từ anh. Anh có lẽ không thích bị theo đuổi, trong khi em cũng không thích phải chạy theo người khác. Vậy thì có lẽ chúng ta không có tương lai rồi phải không? Anh không thích bị theo đuổi nhưng lại không theo đuổi em... Có lẽ như vậy là đủ trả lời cho em rồi phải không? Em khờ thật! Nhưng dù sao em vẫn cứ chờ. Em không biết là mình đang chờ cái gì. Em chờ kỳ tích xuất hiện? Hay đang chờ cho thời gian qua đi để em có thể quên được anh? Dù là gì đi nữa thì em cũng thật ngốc nghếch phải không?

Etou Akira