Nỗi lòng cho anh 2!

Tôi cảm thấy cay đắng thật ,anh lặng im sự im lặng khiến tim tôi như vụn vỡ , chưa bao giờ tôi muốn hờn trách anh nhưng rõ ràng trong tôi giờ đây là cả khối đá được đè nặng giữa tâm tư tình cảm. Anh làm tôi đau đớn thật, có cần phải vậy không?

Tôi đâu đòi hỏi nơi anh bất cứ điều gì ,sao anh nở làm ngơ như chưa từng quen biết? Tôi chỉ mong giữ lại cho nhau chút gì đó ,có thật sự khó khăn lắm không khi đòi hỏi nơi anh tình bạn ân cần? Tôi không khóc được nhưng cảm thấy cổ họng mình khô đắng, có cái gì đó nghẹn lại giữa lòng ngực làm tôi gần như không thở được, tôi biết tình cảm mình dành cho anh vẫn vẹn nguyên như buổi ban đầu, và tôi hiểu chính điều đó đã làm tôi chua xót, nhưng cái khiến tôi cảm thấy đắng cay hơn chính là anh đã không hiểu được tôi, những gì cần nói tôi gần như đã nói đến cạn lời thế mà anh vẫn nỡ gạt bỏ tôi ra khỏi dòng cuộc sống? DV em biết là không bao giờ anh hiểu cũng như xem được những gì em viết ở nơi đây, không bao giờ ,thật lòng em cũng chẳng muốn viết để làm chi, bởi em cảm thấy nó vô nghĩa lắm anh à ,viết như đang nói với chính mình, và cảm thấy xót xa lắm khi lần mò tìm lại từng trang web, anh mãi mãi là dấu ấn im đậm giữa đời dù em đã nhiều lần muốn tự mình bôi xóa, nhưng nếu muốn mà được thì thế gian còn chi để nói nữa phải không anh? Em như khối đá được chôn sâu giữa đại dương ngàn dặm, anh tựa dãy mây trời lơ lững treo giữa đỉnh Thái Sơn, ta cách xa nhau như trời cao và đất rộng, thì tìm đâu ra nhịp cầu Ô Thước giữa thế kỷ hôm nay?

Cuộc đời trôi tựa như cơn lốc xoáy, đâu ai biết mình tồn tại được bao lâu? Tôi chỉ cần anh làm điểm tựa tinh thần chứ đâu cần anh bảo bọc chở che tôi trọn kiếp? Sao không cố gắng hiểu tôi hơn chút nữa ,anh sẽ thấy rằng tôi trân trọng anh biết bao? Con người ta không ai chết đi bởi không có tình yêu tồn tại? Nhưng sẽ phải chơi vơi ,đơn độc trọn đời nếu không có bè bạn người thân ? Tôi quý trọng anh hơn chính bản thân mình ,hơn ai hết có bao giờ tôi muốn anh phải chịu tổn thương ? thì có lí do gì anh không đủ can đảm để đối diện cùng tôi? Có quá đáng lắm không khi tôi mong mõi nơi anh tình bạn chân thành? bởi anh là người duy nhất mà tôi tìm thấy được sự đồng cảm giữa tâm hồn trong cuộc sống hôm nay. Chẳng lẽ anh thật tâm muốn nhìn thấy tôi mãi mãi lẻ loi như chiếc bóng giữa dòng đời lạc lõng.

Tâm Quỳnh