Lưu Đình Long (TCXT 12-2006)
(Tặng M)

Về Thanh Hóa với tuổi thơ lẫm chẫm

Cá thu nướng qua cá nục kho nồi.

Nhớ mẹ lắm - Vàng con cá bống

Cháy trong chiều thèm quá đi thôi!


Đầu miền Trung quê của núi, của đồi

Nơi xích lại rừng gần kề với biển

Em đứng đợi dẫu nghìn đời lỡ hẹn

Sóng bạc đầu hòn Trống Mái thương nhau.


Đất quê mình ai có lạ gì đâu?

Núi Nưa thở để cá Kình phải sợ.

Thành đá dựng cho em vào giờ sử

Lá rừng Lam Sơn thư viết tụ sao trời.


Quả cà xưa cũ quá lâu rồi

Thấy mới lạ vị mềm đầu lưỡi

Nắm rau má vệ đường em hái vội

Bát cua đồng sóng sánh giọt mồ hôi.


Về xứ Thanh là sống lại một đời

Em bé bỏng anh thời trai trẻ

Dẫu có khổ vẫn là quê mẹ

Củ khoai vùi cháy suốt cả chiều đông


Anh đi xa lửa ấm ở trong lòng…