Tin được không? Đang khóc này, khóc to là đằng khác! Giờ thì mình biết rồi, mình nhận ra được nhiều thứ rồi. Đau quá......aaaaaaaaaaaaaaaaaaaa...............đau quá đi
Tất cả, tất cả đều là giả dối hết! Tài thật đấy!
Mình đã lo thừa rồi! Hâm chưa hả Ngọc? Hâm, điên, khùng vừa thôi chứ! Sao mày cứ phải thế? Khóc và đau với nỗi đau của một người. Bây giờ mới nhận ra thật là vô nghĩa. Người ta không cần sự lo lắng ấy, ko cần những giọt nước mắt ấy...
Mình chưa bao giờ chiếm một vị trí quan trọng như mình nghĩ trong lòng... Đau, bất ngờ là đằng khác! Vì mình đã bị đánh lừa bới cái ảo giác ngông cuồng! Sáng mắt ra chưa hả Ngọc???? Cứ tự tin vào linh cảm của mình nữa đi. Bây giờ, thế đấy! Đau....
Lại khóc, yếu đuối quá........nhưng thấy đau......Hụt hẫng vô cùng...
Tại sao? tại sao phải làm thế? Sao lúc nào mình cũng là người nặng lòng hơn trong các mối quan hệ, để bây giờ rã rời thế này chứ?
Lẽ ra, mình không nên làm thế. Không táy máy để rồi ngỡ ngàng nhận ra....Cũng tốt mà Ngọc ơi, ít nhất là biết được.........
Ôi, không, mình đau đầu quá, mệt mỏi quá! Khó thở, tức ngực. Mình...muốn ngủ, để ngày mai tỉnh dậy, sẽ biết đây chỉ là ác mộng thôi....
Đã từng như thế...
Nhưng từ giờ sẽ khác, nhất định sẽ khác...
Ngủ ngoan đi mình ơi! Ngày hôm nay mệt quá rồi!




Trả lời kèm Trích dẫn

Sao thế nhỉ?


Đánh dấu