@To all: Hi, thanks mọi người. Lâu nay ko ngờ mình lại im lặng như thế. Giờ lại ngứa ngáy muốn đi chơi rồi
![]()
Áy náy kinh khủng. Có phải mình là nguyên nhân trực tiếp của việc hoãn chuyến đi chơi này ko? Xin lỗi mọi người, nhất là ch Tâm.
Dạo này mình có vẻ căng thẳng chuyện học hành thì phải. Mới ra Tết đã hoảng loạn rồi. Chắc giọng nt qua đt nghiêm trọng quá nên M phải goi ra trấn an ngay. Hic, m ra ngay đây rồi cùng t đi chơi đê. Quen cái sự sung sướng trong suốt 20 ngày ở nhà rồi.
Mình đi rồi, mẹ ở nhà vất vả quá. Nhà rộng, ít người, tha hồ vắng. Tính mẹ lại sạch sẽ, làm gì cũng phải ưng mắt mới thôi. Tổng vệ sinh xong ko biết lưng mẹ có đau ko?
Ko biết lúc nào mình mới đc về nhỉ? Hôm qua ngồi xem lịch, ngẫm nghĩ mãi vẫn chưa thấy cái ngày nào khả quan cả. Giỗ tổ HV thì ngay gần 30-4, thế là ko về cả 2 dịp rồi.
Biết rằng thái độ của mình như thế là ko đc, nhưng làm sao được, mình cảm thấy ko thoải mái tí nào. Đang bạn bè bình thường, sao tự nhiên lại thế.. Đang mệt vì chuyện bài tập chất chồng, cái chuyện này làm mình ức chế quá đi!
![]()
Lần sửa cuối bởi Precious Stone, ngày 28-02-2010 lúc 03:48 PM.
Ôi chao...!!
Lớp mềnh buồn cười kinh...!!!
Lớp mềnh ui, yêu lắm...!!!
ôi, thích quá
truyện đáy phàn dẫn hay kinh khủng thích quá đi mất..................nhưng anh ý lại chết chứ
nói đến thế là chẳng muốn đọc nữa
.......................
"Tại sao lại thích em?"
Cô rất thích hỏi anh câu này, hỏi từ mùa thu đến mùa đông. Và ở bất kì mùa nào, nụ cười của anh luôn ấm áp và dịu dàng như ánh mặt trời dưới bóng cây râm mát
"Bởi vì từ nhỏ anh đã thích em mà".
"Vậy có phải là vì anh chưa từng yêu cô gái nào khác? Nếu anh yêu thêm nhiều cô gái khác, liệu anh có chợt phát hiện ra rằng người anh thực sự yêu lại không phải là em ? " Cô lo lắng tới độ mặt mũi nhăn hết cả lại.
Anh mỉm cười : "Được, nếu có cơ hội, anh sẽ thử xem".
Cô cuống lên, lao tới vờ bóp cổ anh : "Anh dám ! NẾu anh dám ở bên cô gái nào khác, em sẽ cắn từng miếng, từng miếng 1 cho tới chết mới thôi !"
Anh mỉm cười ôm lấy cô, gục đầu lên vai cô, hít hà mùi thơm toát ra từ da thịt cô : "Anh thích em cắn anh. Bây giờ cắn luôn nhé ?"
"Cắn vào đâu ?"
Anh dựa lưng vào tay vịn sofa màu trắng, toàn thân toát lên một mùi thơm quyến rũ, giống như mùi của xà phòng thơm trộn lẫn với mùi của cây tùng. Đôi môi mỏng cong cong tạo thành hình vòng cung tao nhã, anh cười, nói : "Cắn vào môi là được rồi"
Cô chớp mắt, lao tới, cắn mạnh lên đôi môi anh !
"Đau quá"
Anh khẽ kêu lên
"Này ! Anh bắt đầu mồm mép láu lỉnh rồi đấy nhé !" Cô đắc ý nhìn vết răng của mình hằn lên môi anh. "Coi như đó là một chút trừng phạt anh".
Anh đưa tay lên vò mái tóc cô : " không thích anh như vậy à ? Anh lại sợ em chê anh khô cứng"
Cô đưa mắt khẽ nguýt anh, rồi không nhịn được lại nở một nụ cười tươi nhưu hoa.
"Hình như anh rất rất thích em, đúng không?"
"Đúng vây"
"Rốt cuộc là tại sao?" cô rất căng thẳng. Bởi vì cô cảm thấy mình có nhiều khuyết điểm , trong khi anh lại vô cùng xuất sắc, hai người xem ra cứ như một đôi đũa lệch.
Trong mắt anh đang ẩn giấu một nụ cười : " Đôi khi anh cũng cảm thấy kì lạ. Em vừa tùy tiện, vừa cố chấp, cái gì cũng đại khái qua loa. Nhiều lúc em còn rất hung hăng với anh..........nhưng lại vẫn cứ thích em. Mỗi khi ở bên em, dù tức giận hay vui vẻ, đều rất thú vị".
"Thật không ? " Cô lén cười trộm
Anh ôm cô vào lòng để cô nghe thấy từng nhịp đập chậm rãi nhưng nhịp đập vô cùng vững chắc, nó không biết nói dối, nó biết rõ nhất những tình cảm mà anh dành cho cô.
Nghe nhịp đập từ trái tim anh, cô dần dần chìm vào giấc ngủ.
Trước khi ngủ, cô còn vừa ngáp vừa hỏi anh : " Anh sẽ thích em bao lâu ? "
"Cho dù em không còn yêu anh, cho dù em đã quên anh, cho dù anh đã biến mất khỏi thế gian này, anh vẫn mãi yêu em"
"Tầm bậy ! Đã không còn trên thế giới này còn yêu em làm sao được".
"Anh sẽ tìm một thiên thần thay anh yêu em".
Anh vỗ về cô, làm chỗ dựa cho cô nằm ngủ một cách thoải mái .
Cô khe khẽ cựa mình trong vòng tay anh rồi thì thầm :" EM cugnx sẽ mãi mãi yêu anh"
Gió đêm thổi bay tấm rèm cửa.
Anh vừa đỡ cho cô ngủ vừa cầm quyển sách trên bàn lên, giúp cô đánh dấu những nội dung trọng điểm cần phải đọc. Cô dần dần chìm sâu vào giấc ngủ.
.....................
hay quá đi mất
...............
chết rồi, đọc nhiều truyện lãng mạn quá..................giờ đâm ra..............................
thích quá đi mất
ôi......................ôi..................ôi. .....................
..............................
bài "Because you live" hay quá, mình thích anh Jesse Mccarthney quá
..............
yêu thương kia
mong manh
tựa cơn gió
....bay qua...
em xinh đẹp em hoàn hảoanh sợ anh rất sợ điều đó anh dần cảm thấy mình ko xứng với em anh bắt đầu thấy sự lạnh lẽo khi mình bên nhau anh cảm giác em đã ko còn như trước
biết làm sao đây
anh sẽ cố gắng yêu em đến nhường nào có thể
![]()
"Bài hay thì thanks cho tớ"
Nhiều khi ngơ ngẩn cả người....có những giây phút mùi hương đấy lại thoảng qua...tự nhiên bồi hồi đến phát khóc....cái cảm giác...hạnh phúc...xen lẫn nhiều suy nghĩ...và sự mong chờ....tuy hỗn độn....nhưng nó cũng dễ chịu....thanh thản mà chờ đợi...cố gắng lên nữa nào....tất cả chỉ ms là bắt đầu...còn cả một con đường và một con người đang chơ đợi mình...nhớ anh lắm...
Có 8 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 8 khách)
Đánh dấu