<-- Biết đến khi nào anh mới hiểu em đây,anh nói em không quan tâm đến anh,vậy tình cảm anh dành cho em cũng chỉ là sự vô tâm mà thôy.Em buồn lắm khi anh nói không thể về cùng em,đau lắm khi phải ra cái quyết định bắt thằng cháu lai anh,bởi vì em không muốn là ngừoi tiễn...cảm giác của người đưa tiễn khó chịu lắm,sự quyến luyến khó chịu....nên em không thể đủ dũng cảm đảm nhận...em không muốn bước tiếp..đơn giản thôy,vi càng đi tới nơi em càng không muốn anh xa em...tuyệt vọng,chỉ có thế thôy và anh nói em làm anh mất mặt với bạn em.Vậy anh đã đủ để hiểu hết con người em chưa,trong khi con tet nó quá thừa để hiểu em...em cố gắng nín nhịn,chờ đợi..một ngày dài rồi trôi qua vô ích,em nhắn tin,cổ vũ,động viên anh như anh đã làm cho em vậy,em dành tất cả sự quan tâm của mình cho anh...nhưng kết quả em đạt được là gì...là nước mắt...em xin lỗi,nhưng em chán ghét anh,anh đã là em mất đi cảm giác được yêu...
Xin anh đấy,tại sao vậy,chả lẽ em nói rằng em sẽ không đòi hỏi gì hơn anh cũng coi là thật..và giờ anh để em sống trong cảnh ngày chờ đợi,tối thẫn thờ...
làm ơn đy,em không muốn buông tay,em muốn níu giữ hạnh phúc,tất cả...
Nhưng đừng bắt em phải buông tay...buông tay chỉ vì ...
Đừng nói em số 1 trong trái tim anh,vì em đã hiểu... em thích hợp với số 3 chứ hôk phải 1. -->







Trả lời kèm Trích dẫn
Mai lại phải dậy sớm phi lên trường ngồi vật vờ với 5 tiết Triết












Đánh dấu