Ôi trời, mới sáng ra
Xui từ 0h thì phải. Đang nằm mát thì mất điện, ra ngoài sân ngồi hóng mát và xem phim ma. Dạo này mình rõ bựa, theo lời bạn Linh, xem phim ma mà mắt cứ dán vào màn hình, chả sợ quái gì. Có điện. Thiu thiu ngủ. Mất điện. Dậy quạt phành phạch rồi lăn quay ra ngủ. Điện thoại chết cứng mà vẫn mất điện. Bố khỉ
Sáng dậy uể oải vì đêm ngủ chập chờn. Mẹ gọi, cho 1 gáo nước lạnh, tỉnh luôn. Hè về nhá, không làm ăn gì hết. Mẹ ơi! Tất cả đều đã lên kế hoạch, chẳng lẽ mẹ dập tắt hết. Mẹ lôi bao nhiêu thứ trách nhiệm ra, để cố gắng thuyết phục + ép buộc con. Ôi trời, thế thì con phải làm sao đây? Về nhà hay là cứ ở đây và làm những thứ con đã vạch sẵn. Mình cũng chả biết thế nào nữa, đúng là lắm thứ trách nhiệm thật. Tự nhiên thấy mình như đứa bất hiếu ấy. Những lời mẹ nói cứ văng vẳng trong đầu. 20 tuổi rồi, lớn rồi đấy, về mà lo chăm sóc gia đình đi, bay nhảy vừa thôi. Ôi mẹ ơi là mẹ. Thôi thì ta cứ đi đi về về Thanh Hóa-Hà Nội vậy. Đau hết cả đầu.
Tối qua đi khảo sát tình hình, nếu đc thì sang tháng mở hàng luôn. Hăm hở hăm hở. Biết là mạo hiểm nhưng vẫn thích, thích nghiêm túc chứ không phải thích cho vui. Haiz, chẳng biết thế nào mà mẹ lại nghĩ lại, hôm trc cả bố cả mẹ duyệt hết rồi mà. Thôi, tí gọi điện tâm sự với bố để nhờ bố nói mẹ thôi. Còn mình thì cũng cố mà dung hòa Thanh Hóa với Hà Nội, khổ thế đấy.
Tự nhiên muốn nói chuyện với một ai đó HIỂU MÌNH, thấy buồn buồn, nặng trĩu... Mà suy cho cùng cũng chả có ai hiểu đc mình




. Đau hết cả đầu.
Trả lời kèm Trích dẫn








-->

Đánh dấu