Cuối cùng thì Ta vẫn là Người cần mình trong lúc Mình không cần Ta![]()
Cuối cùng thì Ta vẫn là Người cần mình trong lúc Mình không cần Ta![]()
Em yêu theo cách của riêng em, nghĩ thật đơn giản – cho đi thật nhiều rồi sẽ nhận được bấy nhiêu. Nhưng cuộc sống vốn không phẳng lặng như thế, và phải chăng lẽ đời, khi đã hạnh phúc rồi, người ta rất dễ quên đi những điều đơn giản đó ?
Đau lưng, mệt mỏi. Cả tuần bận bịu. Hôm nay tất bật đi từ sáng đến tận 10 rưỡi tối, lăng xăng lo đủ chuyện. Cuối cùng cũng xong, 20/11 bận như gì.
Mình đã làm xong tiểu luận nhá, giỏi quá.
Vẫn chưa đọc đc tí lí thuyết dịch nào. Đang còn bận bịu làm quà cho cô. Nhưng có lẽ cái đầu mấy nay làm nhiều thứ, giờ trì độn, chẳng nghĩ ra được gì. Văn vở chạy tán loạn. Mai là phải xong mà chưa hoàn thiện đc tí gì, buồn quá. Ngồi chơi tí cho đỡ căng thẳng rồi tẹo nghĩ tiếp. Cố lên, xong đêm nay là chấm dứt chuỗi ngày ngủ mỗi ngày 5 tiếng
![]()
What if
tomorrow never comes?
What if
I never get to say goodbye
or give U a big hug?
What if
I never get to say I’m sorry or I love U?
Chả sớm sủa gì nữa. Sáng mai đi học hộ tete, vậy mà vẫn dán mắt vào lap, tìm tìm và tìm...Mệt. 2 mắt biểu tình dữ dội quá rồi. Thèm ngủ. Mọc thêm 4 em mụn nữa. Mặt mũi nào gặp lại bạn bè đây chứ?
Dạo này bị thèm ăn rồi. Thèm sườn chua ngọt, thèm ốc om chuối, thèm cà-ri gà, thèm cả lòng lợn nữa. Ôi mẹ ơi...
Cố lên, xong bài này là t ko vướng bận gì nữa, về nhà hoàn toàn thoải mái. Muốn được ôm mẹ ngủ ngon lành, muốn được nằm buôn chuyện với em zai, muốn được rúc đầu vào ngực bố.
![]()
rồi..........cuốicùng
-----------------------------------------
đang viết bấm nhầm entrer.hix.chẳng còn cảm hứng mà viết nữa à![]()
Lần sửa cuối bởi Tuhaigia1403, ngày 19-11-2010 lúc 10:23 AM. Lý do: Spam bất thành, câu bài thất bại
Em yêu theo cách của riêng em, nghĩ thật đơn giản – cho đi thật nhiều rồi sẽ nhận được bấy nhiêu. Nhưng cuộc sống vốn không phẳng lặng như thế, và phải chăng lẽ đời, khi đã hạnh phúc rồi, người ta rất dễ quên đi những điều đơn giản đó ?
Mãi tới ngày hôm nay 19-11. Sau bao nhiêu năm tháng chờ đợi cuộc đời mình đã hiểu được ý nghĩa của cuộc sống. Thực sự thật buồn khi hiểu ra. Mình luôn khao khát được là chính mình vậy mà điều ước này sẽ chẳng bao giờ chở thành sự thực nữa.
Có lẽ đây là lần cuối mình vô website này. Và có lẽ đây sẽ là dòng cuối cùng mình viết cho chính mình.
Mình thích số 0 và mãi yêu số 0.
Tạm biệt.!![]()
Lần sửa cuối bởi voimonster, ngày 21-01-2011 lúc 04:01 PM.
Gửi Anh voi:
em tưởng anh đùa chứ. Thế là thật à.buồn nhỉ. Mất đi một người để chém gió. 10năm nữa nhớ quay lại nhé.hihi.
-----------------------------------------
Ngày...tháng...năm
lại hết một ngày rồi. Một ngày trôi qua thật vô nghĩa khi thiếu cậu. Chẳng biết làm gì đang suy nghỉ gì nữa. Buồn quá cậu à. Thực sự tớ muốn khóc. Muốn khóc để quên cậu,xoá nhòa những hìng ảnh về cậu trong đầu tớ. Nhưng nước mắt của tớ dường như đã cạn mất rồi. Không thể rơi được nữa. Mọi người bảo tớ quên cậu đi nhưng mọi đâu biết khó quên nó như thế nào vì thật sự tớ rất yêu cậu. Vẫn như ngày hôm qua. Tớ vẫn mong rồi sẽ có ngày..........
Lần sửa cuối bởi Tuhaigia1403, ngày 19-11-2010 lúc 11:39 PM. Lý do: Spam bất thành, câu bài thất bại
Mệt mỏi qá.............................
@@
@@
Chẹp, hqua thấy mình trẻ con thật. Cũng lâu rồi mới khóc nhiều dữ vậy, vì 1 lí do nghe có vẻ rất chuối, điểm thấp. Có ai dè 1 đứa điểm speaking không bao giờ dưới 3., kỳ này điểm giữa kỳ chỉ đủ điểm đi thi. Nhìn các bạn mà tủi thân. Mình biết giọng mình không tốt, hồi đầu kỳ cô bắt ghi âm, nghĩ bụng quả này tiêu. Thế mà đúng là tiêu thật. Để bù đắp vào cái điểm không thể nhục hơn đó, ngày nào con bé cũng lon ton lên bảng, nói thật nhiều. Cô bảo hôm nào lên bảng là đc bonus 0.5 điểm. Buổi nào cũng miệt mài, học học và học, nói nói và nói. Đùng cái cô bảo cô làm mất tờ bảng điểm, mình buồn và chán kinh khủng. Nghĩ là còn mấy hôm nữa, lại gỡ gạc, lại lên bảng. Tổng kết điểm từ tuần trc, nhiều đứa không đủ điểm đi thi, còn mình vừa đủ. Lại cố gắng nốt buổi hqua. Cô bảo điểm em cô vào rồi, giờ không gỡ được đâu. Về chỗ và lòng buồn rười rượi. Còn những đứa không đủ điểm đi thi kia, hqua cô cho chúng nó lên bảng buổi cuối. Và kết quả là điểm nói trong 60s của chúng nó bằng cả nỗ lực của mình trong gần 2 tháng. Ngồi trên lớp mà nc mắt cứ thi nhau chảy. Những nỗ lực của mình nào có đc ai công nhận, nhìn gương mặt các bạn ấy tươi rói , không ngừng bảo "hời quá", lại tủi thân mình. Cô ơi, tại sao không nhìn thấy những cố gắng của em, tại sao chỉ 1 câu nói của cô mà có thể gạt bỏ hết nỗ lực của em trong time qua? Chạy xe về nhà mà cứ vừa đi vừa khóc. Khóc y như lúc mình bị bỏ rơi vậy.
Thời gian qua là những chuỗi ngày học không ngừng, sáng hqua đến lớp trong tình trạng vật vờ. 4h sáng ngủ, 7h dậy đi học. Đang ngồi học thì chảy máu mũi. Chắc mình đã đến giới hạn rồi. Lại lo chăm sóc bản thân mình thôi. Về nhà với mẹ, được bố mẹ quan tâm, chiều chuộng, lại tự nhủ mình phải cố gắng hơn nữa.
Sang tuần là sẽ đi dạy buổi đầu tiên. Hơ hơ, dạy mấy nhóc lớp 6, không biết làm sao nhể. Tự dưng thấy hồi hộp, tự dưng thấy thích thích. Thôi thì cô bảo thì em dạy, hơ hơ
Đêm qua nằm bên mẹ, ngủ thật là ngon. Lâu rồi mới có một giấc ngủ không ám ảnh, không bận bịu, không âu lo![]()
What if
tomorrow never comes?
What if
I never get to say goodbye
or give U a big hug?
What if
I never get to say I’m sorry or I love U?
Có 3 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 3 khách)
Đánh dấu