Mấy hôm nay, an ủi nhiều người vì kết quả thi ko như ý! Lúc đó, thấy mình thật mạnh mẽ! Nhưng khi chỉ còn 1 mình, mình thấy lo lắng quá! Vẫn biết là ko nên đánh giá 1 năm 12 của mình chỉ bằng kết quả, vẫn biết là còn vô số ngã rẽ khác ngoài cánh cổng đại học...Mình biết hết và cũng đã hơn 1 lần nói câu đó! Nhưng vẫn sợ...1 nỗi sợ khó định hình nhưng nó làm mình thấy mệt mỏi! Ôi chao! Cái con bé mà trước đó chỉ 10 ngày thôi, còn to mồm nói :Ai hồi hộp đợi kết quả thì đợi, chứ mình chẳng thiết tha gì hết! Giờ lại cố tỏ ra mạnh mẽ, bất cần...Giữ 1 vẻ ngoài bình thản để bố mẹ an lòng, nhưng thực ra lòng mình đang rối bời...Giá như đừng có nhiều người tin mình như thế. Niềm tin, vừa là động lực cho mình cố gắng để đền đáp, vừa là áp lực ko hề nhỏ...
Ko được, Ng ơi! cười lên nào! Sau này ra đời còn nhiều thứ áp lực ko tên và có tên khác đè nén nữa kia! Thế này đã là gì đâu! Chỉ cần đậu thôi mà, đừng đặt mục tiêu là ko thua kém bạn bè...Tự ru lòng mình như vậy đã bao lần
Mình ko muốn những người xung quanh phải lo lắng vì mình. Nếu thế, phải thư giãn cho thoải mái thôi Ng ơi!




Trả lời kèm Trích dẫn



, nhưng chí anh đã quyết

Đánh dấu