Phù!!!!
Thế là sau 2 ngày vất vả đã về đến nhà.
Hqua đến nhà Hà đám cưới, nhưng ko muốn nghỉ thêm 1 buổi học tiếng anh nên bảo là thôi ko đi đưa dâu nữa. Thế là hấn giận mình luôn, ko nói 1 lời nào. Cuối cùng mấy đứa bạn khuyên đi với hấn vì chỉ có mỗi mình mình đi dc. Thế là đành đi với nó và quyết nghỉ 1 buổi học.
Ai dè mới lên ô tô nó nôn lấy nôn để, mà nhà trai ở tận Bá Thước...hix, cả 1 chặng đường dài nhìn nó khổ sở nôn lấy nôn để nên mình cũng mệt theo. Đến nơi thì chả vào hội trường đau đầu quá hai đứa ra xe cho nó ngủ. Nhưng lúc mình ăn cơm xong, nó bảo ko chịu dc nữa. Cả nhà phải đưa vào viện cấp cứu. Suốt từ 3h chiều hôm qua đến tận sáng hôm nay nó mới thôi ko nôn nữa. Mình ko yên tâm nên xin ở lại với anh họ nó, Cả đêm qua mình ở lại viện với anh ấy mà hai anh em vừa lo vừa mệt, ko ngủ dc và cũng ko dc ngủ. Mình còn chợp mắt dc gần 30', còn a ấy thì thâu đêm. Đúng thật, chưa bao giờ đi chăm người ốm ma lo thế này. Vì bác sĩ huyện chả có chuyên môn j cả, chả đoán dc bệnh j, mà nó cứ nôn ra máu, ra cả mật vàng, mật xanh j đó, đến sợ. Uống nước nôn nước, uống cháo nôn cháo. Chả biết sao nữa. Định đưa về bệnh viện tỉnh cấp cứu nhưng mà trong tình trạng như thế mà đi e rằng nguy hiểm đến tính mạng nên đành chờ đợi. Đêm qua thật là dài... Cái rét của vùng miền núi thật là kinh khủng, thấu vào tận xương. Lạnh mà lúc mình chợp mắt dc 30', a ấy kể là người mình run bần bật>_<... Lạnh dã man luôn, mà ko có chăn chứ...hix...Sáng nay thì...lạnh hơn cả đêm. Sương mù dày đặc, ra dg mà ko nhúc nhích nổi. Khiếp quá. May mà hôm nay nó đỡ rồi ko thì còn chưa biết thế nào!
Cuối cùng cũng về dc nhà. Buồn ngủ, mệt. nhưng đang phải hoàn thành nốt nhiệm vụ cô thuận giao là đánh bảng điểm để mai họp phụ huynh...hix...Khổ thân mình quá^^
-----
Gửi a: Cám ơn a vì đã tâm sự những điều đó với em. Cám ơn anh vì đã dành cho em tình cảm như vậy dù a đã lập gia đình. Nhưng em chỉ coi anh như 1 người a trai. A nói rằng a đã biết e quá muộn và bây giờ e hãy coi a là 1 ng bạn dc ko? E sẵn sàng nếu a muốn. Đó là 1 ngày mà suốt đời này em mãi ko quên. A đã tâm sự chuyện gia đình anh, anh nói rằng a ko bao giờ tâm sự chuyện riêng của gd với bất kì ai, và e là người đầu tiên. E tin là điều đó đúng. Và em hy vọng a hãy vượt qua những khó khăn ấy để có được 1 mái ấm gia đình hạnh phúc. Em cầu chúc cho những j anh mong muốn sẽ thành hiện thực! Cố lên anh nhé!
---
Có thể nói mình hoàn toàn kiệt sức sau chuyến đi lần này. Cũng say xe, lại thức trắng đêm, lo, sợ, ko ăn dc j tất cả biến mình quá mệt mỏi. Hnay đã phải bỏ thi văn ở quảng xương, mai chắc ko thể đi thi nổi. Có khi lần này ko thi dc rồi! Tại đang có việc làm cho cô thuận nên mới ngồi đây chứ ko thì vào chăn làm 1 giấc từ lâu rồi![]()




Trả lời kèm Trích dẫn




đểu thật

( hichic sợ qué)
.:\






Đánh dấu