Kết quả 1 đến 10 của 19

Chủ đề: Romatic story

Hybrid View

  1. #1
    Đệ tử ĐDT Member bức tường's Avatar
    Ngày tham gia
    09 Dec 2006
    Đang ở
    Hanoi
    Bài viết
    106
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Rep Power
    63

    Mặc định Re: Romatic story

    Cho anh mượn em nhé
    Để anh khoe với mẹ
    Con đã có người yêu
    Cô ý xinh lắm nhé

    Cho anh mượn em nhé
    Để anh khoe bạn bè
    Người yêu tao tuyệt lắm
    Cô ý giỏi giang ghê

    Cho anh mượn đi mờ
    Cho vần thơ rực rỡ
    Mượn nụ cười đượm nắng
    Cho câu hát bâng quơ

    Em cho anh mượn đi
    Mượn ngón xinh anh vẽ
    Mắt em huyền tóc nhẹ
    Để anh đắm say nghe !
    ...

    Anh chỉ có trái tim
    Giữa biển trời nhỏ bé
    Em giữ lấy làm tin
    Đừng đánh rơi em nhé !
    ArchiTong

  2. #2
    Đệ tử ĐDT Member bức tường's Avatar
    Ngày tham gia
    09 Dec 2006
    Đang ở
    Hanoi
    Bài viết
    106
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Rep Power
    63

    Thumbs up Nhớ kẻ lạnh lùng.

    Nhớ kẻ lạnh lùng



    Anh châm lửa hút một điếu thuốc lá rồi lại ngồi đó sửa máy cho tôi như một tảng đá, vô cảm. Chính hành động đó làm trỗi dậy tính kiêu căng ngự trị trong tôi. Và tôi quyết chí "hạ gục" anh.

    Trời đã bắt đầu sang thu. Những cơn gió thu Hà Nội se lạnh, lòng thấy buồn và cô đơn, giá mà bây giờ được cầm đôi tay ấm áp của anh như ngày xưa.

    ... Ngày công khai chuyện tình cảm với anh. Có lẽ ai cũng sẽ bất ngờ bởi chẳng ai nghĩ rằng tôi lại yêu một người như anh. Trong con mắt mọi người, anh lạnh lùng khô khan - ai cũng cho tôi là khờ dại.

    Anh hơn tôi 8 tuổi. Không có điểm gì nổi bật, vẻ bề ngoài không gây nhiều ấn tượng. Tóm lại, anh không có chút gì giống với mẫu người đàn ông mà tôi tưởng tượng. Vậy mà, không hiểu vì sao, tôi lại yêu anh.

    Hồi đầu gặp anh, cảm giác đầu tiên của tôi hội tụ ở từ "ghét". Tôi gặp anh cũng vào một ngày khi anh đến nhà tôi sửa máy tính vì anh là bạn của chị - một kỹ sư máy tính. Nhìn anh - cảm giác không mấy thân thiện bởi lẽ anh cắt đầu đinh, chiếc áo sơ mi màu trắng hơi nhàu và quần bò mài sờn bạc - một kẻ chẳng có chút hấp dẫn gì cứ lạnh tanh.

    Anh ngồi ở góc phòng hí hoáy sửa máy mà không nói lời nào. Khi tôi hỏi "máy của em đã được chưa ạ, tại sao nó lại hỏng thế anh?". Anh nhìn tôi và chỉ nói một câu "vì máy bẩn chứ sao". Thế bao giờ anh mới chữa xong ạ? Tôi hỏi tiếp thì anh cũng chỉ trả lời "hơi lâu đấy". Tôi đưa mắt khiêu khích, anh chỉ nhếch môi không thèm quan tâm. Anh châm lửa hút một điếu thuốc lá rồi lại ngồi đó sửa máy cho tôi như một tảng đá, vô cảm. Chính hành động đó làm trỗi dậy tính kiêu căng ngự trị trong tôi. Và tôi quyết chí "hạ gục" anh.

    Bắt đầu chiến dịch của mình bằng cách tìm cớ tiếp cận anh nhiều hơn.

    Lúc vờ hỏng máy tính, lúc nhờ anh mua máy in. Anh vẫn giữ "bộ mặt sắt" ấy mỗi lần gần tôi. Điều đó càng làm tôi ấm ức hơn.

    Cả tháng trời, tôi vẫn không làm thay đổi được "khối sắt đó". Nhưng hình như chính trái tim non trẻ của tôi lại đang rung động dữ dội, điều trước đây, có nằm mơ, tôi cũng không nghĩ đến. Càng gần anh, càng thấy có điều gì đó rất bí ẩn, thôi thúc tôi phải khám phá. Song bản tính kiêu kỳ không cho phép tôi bại trận. Rồi một ngày...

    Hôm ấy, sau buổi sinh nhật của chị bạn, tối muộn nên anh đưa tôi về nhà. Suốt quãng đường đi, không ai nói với ai câu nào. Gần tới ngõ rẽ vào nhà tôi, như có một luồng giao cảm vô hình, cả anh và tôi đều dừng xe lại. Anh ngước mắt nhìn lên bầu trời. Vô thức, tôi ngước nhìn theo anh. Sau khoảnh khắc im lặng, mắt anh bỗng long lanh. Lần đầu tiên tôi cảm thấy mắt anh thiết tha đến thế. Đôi tay run run, trái tim tôi như bỗng nhảy ra khỏi lồng ngực, nghẹt thở. Tôi chờ đợi một câu nói...

    Nhưng khoảnh khắc thời gian vẫn trôi theo mùa thu, giữa tôi và anh vẫn là một khoảng cách mơ hồ... Làm gì đây? Tôi quay lưng lại phía anh, mắt đã rưng rưng ngấn lệ. Dắt chiếc xe đạp quay đi nặng nề, nhưng trái tim thì vẫn hướng về phía sau. Tôi đã chờ đợi một cánh tay níu giữ lại. Và anh đã làm như thế...

    Vậy là tôi trở thành người chiến thắng. Anh đã không thể giấu lòng mình. Nhưng không hiểu sao tôi không có cảm giác hả hê chút nào khi anh nói: "Anh cần em trong cuộc đời mình".

    Ngược lại, "kẻ lạnh lùng" đã ngự trị trong tim tôi. Lặng đi trước lời tỏ tình không chút sắp xếp của anh, để rồi tôi ôm chầm lấy anh mà không suy nghĩ.

    Từ giây phút ấy, "bộ mặt sắt" của anh đã dịu lại. Đôi mắt anh nhìn tôi đầy thân thương, trìu mến và ấm áp. Tình yêu anh dành cho tôi còn là sự nâng niu của một người anh dành cho một người em gái. Anh gọi tôi với cái tên thân mật là Bam. Với anh, Bam dường như là tất cả. Còn trong mắt tôi, anh trở thành một hình mẫu hơn hẳn những người con trai khác, dù anh có thể rất bình thường.

    Chiều thứ bảy nào, tôi và anh cũng đi dạo dưới con đường đầy lá vàng rơi. Đó cũng là sở thích của cả hai đứa. Tôi thích cảm giác được anh ủ ấm hai bàn tay. Anh thường bảo rằng: "Khi không còn một chiếc lá nào màu xanh thì Bam mới không còn là của riêng anh nữa".

    Cứ tưởng rằng, tôi và anh sẽ sống mãi những ngày như thế. Song ở đời, hạnh phúc thường lảng tránh người đi tìm nó. Buổi tối nghiệt ngã ấy, tai nạn đã xảy đến với anh. Cuộc đời đã cướp mất "kẻ lạnh lùng", cướp mất tình yêu đầu đời của tôi. Lần ấy, tưởng như tôi suy sụp hoàn toàn.

    Rồi, hơn ba năm cũng đã trôi qua...

    Ba năm trôi qua, đã có biết bao người con trai đã đến rồi đi qua cuộc đời. Nhưng trái tim tôi đã thuộc về quá khứ cùng mối tình với anh hôm nào... Bạn bè bảo tôi điên. Tôi im lặng... Bởi đâu có ai hiểu được rằng, anh đi rồi nhưng mang theo tất cả những gì tôi có: rung động đầu đời, sự hồn nhiên và cả trái tim nhỏ bé non nớt nữa.

    Giờ đây, tôi không còn là chiếc lá xanh mỏng manh ngây thơ mà đã là một "người phụ nữ" từ lâu rồi, một chiếc lá đã bị ngắt dở đang treo lơ lửng trên cành, nửa muốn rơi hẳn xuống, nửa muốn hồi sinh. Cũng có thể là tôi đang hối hận, nhưng chưa dám thừa nhận là mình nuối tiếc. Vì tôi vẫn còn yêu anh.

    Chiều nay, lại một mình lang thang trên phố vắng. Nhìn lá vàng rơi nhẹ bay theo gió, tôi thầm thì: "Anh ơi, lá vẫn xanh nhiều lắm... Và dù lá chẳng còn xanh, em vẫn mãi là Bam của riêng anh!".

    Liệu rồi, có ai sẽ đến để giúp tôi hiểu rằng, chính tôi cũng cần phải trở lại làm một "chiếc lá xanh"?



Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Các Chủ đề tương tự

  1. Học tiếng Anh với America’s Story
    Bởi ngayxua trong diễn đàn Ngoại Ngữ
    Trả lời: 5
    Bài viết cuối: 17-11-2008, 01:57 PM
  2. Love story
    Bởi blue_horizon trong diễn đàn CLB Văn Thơ
    Trả lời: 32
    Bài viết cuối: 11-04-2007, 10:59 PM

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •