Hiện text ẩn<-- Hiện text ẩn<-- Hiện text ẩn<--
To: bạn của t
Khỏi phải nói t đã vui thế nào khi c bảo rằng t là người bạn hiểu c nhất. Và cũng vì cái danh xưng " cô bạn luôn biết lắng nghe" ( có lẽ trong lúc c cao hứng đã hào phóng lời khen này), mà t đã cố gắng, thật nhiều.
T ko nghĩ về chuyện đã qua nữa, thật đấy! Thế nên, c đừng áy náy nữa nhé!
Chỉ mong c sớm thoát ra khỏi cái mớ lùng bùng này, trở lại là c như trước, dù có lèm bèm, dù có khó tính hay cụ non cũng được.
Có điều này, t chưa từng nói. T đã có 1 nỗi sợ mơ hồ khi c thông báo vừa đi lượn hết gần 80km quanh HN nhỏ bé này vào 1 đêm mưa gió. Mặc dù c an toàn trở về, nhưng t sợ những phút ngẫu hứng như thế, trong 1 tâm trạng ko tốt, với 1 cái đầu ko đủ minh mẫn, bạn của t sẽ...

Hâm nhỉ, t lại lo quá xa rồi! ^^

To: MPR
Gọi c như vậy ko biết có phải ko nữa?
C vốn ko giận ai lâu, nhưng ko có nghĩa là c ko cảm thấy buồn vì thái độ của t. Biết làm sao đc nhỉ? Từng ấy sms có đủ để c hiểu phần nào suy nghĩ của t ko?
Vui vì sáng nay c đã đánh thức t dậy - vì thỏa thuận "ngầm" t đã nói trong tn!

-->
-->
-->