Hiện text ẩn<-- Hiện text ẩn<-- Hiện text ẩn<-- Hiện text ẩn<-- Hiện text ẩn<-- Hiện text ẩn<-- Hiện text ẩn<-- Hiện text ẩn<-- To L: Chẳng biết tìm chỗ nào kín đáo và phù hợp hơn để trải lòng ngoài nơi này L ah. L sẽ ko bao giờ đọc được...và tớ cũng sẽ có một khoảng ko gian nho nhỏ để dốc bầu tâm sự với chính mình. T vẫn sẽ mãi như vậy thôi...luôn gồng lên để biến mình thành đứa con gái vô tình ko hiểu tình cảm của ai kia dành cho mình. T nhớ lắm hồi tớ và L mới quen nhau, ngồi gần nhau, suốt ngày 4 đứa nhóm mình trêu đùa râm ran cả một góc lớp. Những ánh mắt hồi ấy còn vô tư lắm...Sao bây giờ nó chứa đựng nhiều điều "khác thường" đến thế? Những quan tâm từ những điều nhỏ nhặt của L, luôn khiến t thấy lòng mình ấm áp...và khi ấy, t cứ ngỡ mình thật may mắn đã tìm được một "thằng" bạn thực sự hợp với mình. Chỉ khi đến một ngày, t thấy những ánh mắt kia nhìn t lâu hơn,...sâu hơn và những quan tâm thì đã vượt quá giới hạn của tình bạn, t bắt đầu mường tượng ra một điều gì đó khác thường. Thực ra, khi ấy, t cũng băn khoăn ko biết liệu có phải mình đang..."tưởng bở" hay ko, nhưng lâu dần, với sự nhạy cảm của một đứa con gái, cộng thêm những lời nói kia của L, thì mọi chuyện đã quá rõ ràng...Có phải t lại sắp mất đi một "thằng bạn" tốt ko L? T ko có quá nhiều bạn vè là con trai, dù đáng lẽ là phải có nhiều. Thế nhưng, vì những lý do tương tự như thế này, công thêm sự quá rõ ràng trong chuyện tình cảm của t, mà họ cứ dần rời xa. Nếu L cũng như họ, sẽ dần xa cách với t, thì điều đó có nghĩa t thực sự là một đứa con gái ko khéo léo trong đối nhân xử thế.
T chẳng chê gì ở L cả. Ngược lại, ngay từ đầu t đã rất quý L rồi T rất thích những nét riêng của một người con trai Hà Nội trong L, thích nụ cười hiền và cái dáng cao lênh khênh khiến mỗi lần nói chuyện t phải "vênh" hết cả mặt ^^ Người như vậy mà khiến t phải đau đầu quá ^^ Chỉ vì một cái status "kêu trời" vì trót "say nắng" một bạn lớp TD của t mà khiến L làm mặt lạnh với t suốt buổi học hôm sau đó. Sao vậy L, t có quyền "say nắng" một ai đó ko-phải-là-L mà...Nhưng có gì đâu, L nghĩ một thứ tình cảm đích thực và nghiêm túc mà lại có thể đem ra chốn công cộng để "gào thét" như vậy sao? Ko thể nào! Cái gì nhanh đến thì cũng sẽ sớm qua đi, và thực tế đã đúng là như vậy. Cuối cùng thì t cũng nhận ra thứ đã...và vẫn đang tồn tại từng ngày trong trái tim Một quãng thời gian dài L ah, hình ảnh đó ko ai có thể thay thế đc...ít nhất là cho đến bây giờ
Có lẽ sự xuất hiện của L là ko đúng lúc, hoặc nếu có, thì chỉ là đúng lúc cho một tình bạn đẹp Khoảng trống trong lòng t, chẳng có ai ngoài người tạo ra nó có thể khỏa lấp...Vì thế, t vẫn sẽ hướng về phía ấy...và chờ đợi một ngày, không phải khi chỗ trống đó đc khoả lấp, mà là khi tớ thực sự quên đc sự tồn tại của nó -->
-->
-->
-->
-->
-->
-->
-->