Hiện text ẩn<-- Bố ơi...
Trời mưa bão, chân bố lại đau. Con buồn quá! Bố bận nên ít khi gọi được cho con. Thế mà mỗi lần gọi con lại thường hay gắt gỏng bố chỉ vì bố con mình nói chuyện ko hợp. Sáng nay bố đau chân phải nghỉ làm, mẹ viết email nói vậy khiến con buồn quá. Bố mau khỏi bố nhé, chiều mai học xong con sẽ về nhà. Con sắp về rồi bố ạ!!!!

Mẹ ơi...
Ngày nào con cũng mong trời sáng thật mau, vì mẹ thường nhận và reply email của con vào buổi sáng. Ko hiểu sao từ đợt ốm dậy, trong người con lúc nào cũng nặng trĩu vì nhớ bố mẹ. Trước và kể cả lúc đang ốm con cũng có chút nhớ nhà nhưng ko phải cảm giác nặng nề như thế này. Những ngày qua con tiếp tục sống tốt được là nhờ có những dòng email của mẹ. Nó như tiếp thêm niềm an ủi cho con, nó khiến con có cảm giác được có người thân bên cạnh. Cuộc sống dù chưa thuận lợi đối với con nhưng con mong rằng những ngày cuối tuần tới, con sẽ ở bên bố mẹ để được tiếp thêm năng lượng.

Anh ơi...
Em chưa dám nói với bố mẹ là mai em về. Làm sao em dám nói là bỏ học để về được. Nhưng em ko chịu nổi nữa rồi. Nghỉ một buổi thì trời cũng có sập được đâu anh nhỉ? Em sẽ tự chịu trách nhiệm về hành động của mình. Mẹ bảo t2 anh ra. Nếu như em ko định về nhà vào cuối tuần này thì em đã nhảy cẫng lển rồi. Chiều mai học xong 3 tiết em mới dám gọi cho mẹ là sẽ về. Em cần phải về, vì em đang rất cần bố mẹ và anh...Lâu nay nếu anh ko gọi điện hỏi han, quan tâm thì chắc em cũng héo mòn trong cảnh sống này mất. Em là người sống tình cảm, nhưng cuộc sống mới này khiến em cảm thấy thiếu thốn tình cảm quá. Em thấy cô đơn ngay cả trong chính ngôi nhà mà em đang ở. Mẹ đang định cuối tuần này ra thăm em thì bố ại bị đau chân. Thế nên em sẽ về. Em cần gia đình!!

Con nhớ bố mẹ, em nhớ anh! -->