From: em
To: Chị
Chị ơi, khi nghe mẹ nói, em cảm giác như mình có thể ngã gục ngay lập tức. Lâu lắm rồi em mới lại khóc nhiều như thế, từ khi bà ngoại mình mất. Càng nghĩ, em lại càng thương chị, và nỗi ân hận cứ lớn dần trong em...
Đời mà đến thế thì thôi, chị nhỉ? Bất công, bất công quá đi! Em chưa bao giờ hình dung ra chuyện đó lại có thế xảy ra với họ nhà mình, chứ đừng nói gì đến chuyện nó sẽ xáy ra với chị - người chị họ cùng sinh nhật với em mà em yêu quý vô cùng. Chị ơi, sao lại thế? Em...
Em nhớ vào ngày chị vu quy, em đã nắm tay chị, bảo:"Nhất định chị phải sống thật hạnh phúc". Chị cười, rạng rỡ lắm, làm em thấy mình lo lắng hơi thừa. Em tin vào sự lựa chọn của chị. Chị ơi, sao lại thế...? Chị ko trách anh rể đau, chị nhỉ? Nhưng em vẫn thấy xót xa quá chị ơi!
Em sai rồi, em đã trách nhầm chị. Em không biết rằng chị đã và đang phải chịu nỗi đau lớn nhất của một người mẹ. Sao chị ko nói với em. Nếu mẹ ko nói, em sẽ mãi trẻ con thế, sẽ âm thầm tức chị...
Chị yêu ơi, nếu mệt mỏi và đau đớn quá, em xin chị cứ khóc lên. Chị vẫn hay cười thế, vẫn chiều em thế, làm em đau thắt. Chắc chị vẫn chưa biết là em đã biết cái sự thật đau lòng ấy. Chị ơi, em ko muốn tin. Ước gì, chỉ là mơ thôi...
Có những chuyện quá sức tưởng tượng và giới hạn chịu đựng của em. Chị ơi...