Hiện text ẩn<-- To..: Nói đểu hay xỏ xiên nhau ra mặt, cả t và c đã nhiều lần. Nóng giận là điều khó tránh khỏi. Một khi đã ghét nhau, cay cú nhau, ức chế vì nhau thì bao giờ chẳng tìm mọi cách để chọc tức nhau. T đã nhận là trong trò đó, t ko công bằng. Vì thế, việc cậu làm đúng với quyền hạn của cậu là điều t ko thể chối cãi. T ko còn trẻ con nữa, ko thể theo đuổi những chuyện kiện tụng vì nó làm mất thời gian của chính tớ và cả của nhiều người. Và hiển nhiên, t đâu có lý do j` để kiện tụng?
Đúng như c nói, t và c đã từng là bạn. Và cũng chỉ vì một xích mích nhỏ mà đâm ra hằn học nhau cho tới tận bây giờ. T đã từng rất quý c vì c luôn là trung tâm của tiếng cười trong những lần off. Nhưng giờ mọi chuyện ko đc như trước nữa. Đó ko phải là điều t muốn. T ko phải người thích gây sự, t muốn mọi chuyện lúc nào cũng đều êm thấm, càng tránh xa đc 2 chữ tranh cãi bao nhiêu càng tốt. Sau tất cả những điều c nói, t chỉ lưu tâm nhất 1 câu: "c là người ntn t cũng biết rồi" Vì câu nói đó mà t trằn trọc và suy nghĩ nhiều...buồn nữa...rất rất buồn. Con người t thế nào, tốt xấu thế nào liệu có thế đánh giá khi chưa tiếp xúc nhiều ko? Nếu như mong muốn đc làm bạn bè như ngày xưa là quá xa xỉ thì t chỉ mong sẽ chấm dứt mọi tranh cãi, xỉa xói nhau. Ko có người khởi xướng thì sẽ ko có tranh cãi. Và tất nhiên sẽ ko bao giờ có chuyện t khởi xướng. Từ giờ, mỗi ng một cuộc sống, ko ai động chạm đến ai là được mà.
T xin đc dừng. -->