Hiện text ẩn<-- Hiện text ẩn<-- Hiện text ẩn<-- Hiện text ẩn<-- Hiện text ẩn<-- Hiện text ẩn<-- To:...
Cậu ơi tớ nhớ cậu nhiều lắm, tớ không thể nào giấu nổi nó vì bây giờ nó đã quá lớn. Không lúc nào là cái đầu tớ có giây phút nghỉ ngơi cậu ạ, hết lao vào học hành, những lúc rảnh rỗi thì lại nhớ cậu, thực sự tớ không thể tự điều khiển nó nữa rồi. Ngày qua ngày, tớ thấy mình cứ lạc lõng dần dù biết mình đã suy nghĩ quá nhiều, đôi lúc tớ cũng cảm thấy buồn khi rào cản về khoảng cách thật đúng là khá lớn. Đôi lúc tớ vẫn thường ngộ nhận rằng cậu có để ý đến tớ, rằng cậu cũng nhớ đến tớ, nhưng không phải như vậy, chỉ là ảo tưởng của một kẻ đang nhớ một người một cách điên khùng. Cậu biết không, tớ luôn nghĩ đến cậu như một động lực riêng cho mình, những lúc buồn, tớ lại tự nhủ rằng: "không sao, tớ còn có cậu mà", nhưng ngộ nhận thì vẫn là ngộ nhận phải không, bởi vì tớ chẳng có gì cả, tớ vẫn mãi chỉ là một kẻ nhút nhát không thể có được cái mà mình muốn, vẫn mãi là một kẻ thất bại... -->
-->
-->
-->
-->
-->