<-- [
<-- [
<-- [
<-- [
<-- [
<-- [
<-- [
<--
<-- [
<-- [
<-- [
<-- [
<-- [
<-- [
<-- [
<--
To:
Là tớ ngốc, phải ko? Là lí trí tớ ko đủ mạnh mẽ để quên đi. Tớ đã bần thần cả ngày chỉ vì...Nhưng, tớ biết, có những thứ, ngay trước mắt đấy, nhưng đã xa lắm rồi, có chạy theo cũng ko kịp nữa...
Là những ngày bình yên, vùi mình vào phim ảnh, bóng đá bên gia đình, cố quên đi những tổn thương. Ru lòng mình bằng những suy nghĩ lạc quan nhất có thể. Nhưng vẫn thấy chông chênh quá...
Ấy ko phải xin lỗi...vì chính tớ cũng ko hoàn toàn đúng...Tớ đã nhất quyết như vậy, là tại tớ ko đủ lí lẽ để bắt mình thôi thổn thức...
HN nắng, nên ấy ko bình thường phải ko? Sẽ ổn thôi...
--> --> --> --> --> --> --> --> --> --> --> --> --> --> --> -->





Trả lời kèm Trích dẫn
Đánh dấu