<--
<--
<--
<--
<--
<--
<--
<--
<--
<--
<--
<--
<--
<--
<--
<--
To: JAD
Mes cuối cho c. Từ bây h, tên c, sẽ ko bao h xuất hiện trong những cuộc nc của t và bạn bè nữa.
T đã làm những việc có thể nói là ngu ngốc, và h thì t ân hận vì đã có phần hạ mình thái quá.
Cách hành động tương tự, làm kí ức xưa cũ của t lại ùa về...
Lại là cảm giác bị bỏ rơi. Cứ thế im lặng, ko cho t biết là chuyện gì đang diễn ra. Để t phát điên vs 1 mớ câu hỏi: " Tại sao?"
Ko phải lần đầu tiên như thế, nên khả năng chịu đựng tăng cao rồi.
T vốn ko kiên nhẫn, c biết, vậy mà vẫn thế.
T dừng lại thôi.
T mệt mỏi rồi.
Và t, xứng đáng nhận được nhiều hơn là những thờ ơ và vô tâm của c.
--> --> --> --> --> --> --> --> --> --> --> --> --> --> --> -->






Trả lời kèm Trích dẫn
Đánh dấu