Hiện text ẩn<-- Hiện text ẩn<-- Hiện text ẩn<-- Hiện text ẩn<--
To: cậu
Cậu đã mở đầu ngày mới hộ tớ theo cách ko thể tệ hơn. Tớ ko hiểu tại sao cái đứa nhạy cảm, dễ chột dạ như tớ lại có thể bỏ qua những dấu hiệu lạ lùng ở cậu, để rồi mãi hôm nay mới biết là cậu giận tớ. Tớ đã ko nghĩ gì, cho đến khi cậu rủ mọi người trong lớp tụ tập, và bơ tớ đi. Hay thật. Cậu còn bảo " thấy sợ tớ". Chả hiểu tớ đã làm gì để đến nông nỗi này nữa. Tớ vs cậu ko gặp nhau quá nhiều để có thể làm mất lòng nhau bới những việc ko như ý. Và tớ nhớ, lần cuối mình nói chuyện ( chính xác là chat) với nhau vẫn còn rất vui vẻ cơ mà! Bây giờ, thậm chí cậu còn ko nói lí do ( để ít nhất tớ có thể giải thích gì đó nếu hiểu lầm), im lặng và khẳng định. Thế thì t chịu rồi!
Bây giờ, chắc tớ chỉ có thể đợi đến khi cậu trở về trạng thái bình thường. Haizzzzz
To: em
Tốt nhất là chúng ta nên dừng quan hệ ở mức xã giao thôi em ạ. Em quý chị, ừ, chị cảm ơn. Chị cũng ko ghét em. Nhưng mà chúng ta khác nhau quá nhiều. K chỉ ở hoàn cảnh gia đình, mà còn ở tính cách. Địa vị của bố em, chắc chả có mấy người trong tỉnh này sánh được. Em dù cố, thì cũng ko thể ko có cái tính tiểu thư đòi hỏi người khác phải theo ý mình, Và em, cũng ko hề như chị hình dung khi chưa gặp. KO phải loại hư hỏng gì, mà ngược lại, rất khôn khéo và được lòng người lớn. Nhưng, tất cả ấn tượng chỉ có thế thôi. Chúng ta, chỉ có thể nói chuyện vui vẻ về những vấn đề bt, còn thân hơn thì.... Những gì em quan tâm, là giày dép, quần áo hàng hiệu; là kĩ năng make up - những thứ đó quá xa vời với chị! Và chị dám chắc, nếu chúng ta tiếp xúc nhiều hơn, ấn tượng của em về chị sẽ ko tốt như vậy nữa. CHắc chắn đấy!
-->
-->
-->
-->