To :Bõit
Tôi nghe ông kể chuyện ông với con bé tên ''Nhớ'' tôi thấy câu chuyện hay và đẹp quá ,tôi thấy chuyện tôi yêu người bạn ấy chẳng là gì cả ,nó thương thường vì ra trường có mấy hôm tôi đã quên bạn ấy .Nhưng ,cái quái gì đang diễn ra thế này ,tôi đang lưu manh hóa như ông nói ,đổ đốn quá ,lúc thấy gái xinh ừ thì hay ,nhưng những lúc thực sự sống với lòng mình ,lúc ngủ trưa hay lúc nào đó hình ảnh bạn ấy lại hiện về trong tôi ,bạn ấy mặc áo dài ,xinh quá ,bạn ấy chép bài thi cho tôi ,bạn ấy mặc áo Hồng ,cái áo khoác hồng hôm thi nghề ,mái tóc bạn ấy ôm sát khuôn măt ,ánh mắt bạn ấy ,ông không biết mái tóc bạn ấy đâu ,giống 1 loài hoa lạ thường ,giống loài hoa tên bạn ấy ,những bông hoa sắp nở ,cái mái tóc ấy ,mới gần đây tôi mới nhận ra điều ấy ,trưiớc đây thấy nó giống cái gì mà không nghĩ ra .Nhưng tất cả thật sự là quá khứ rồi ,chỉ có trong đầu tôi những hình ảnh ấy mới tôn tại ,thời gian đã làm thay đổi những gì tôi yêu và nhớ ,chẳng sẽ chẳng bao giờ tôi được nhìn lại hình ảnh ấy nữa ,có những lúc thấy mình tội nghiệp quá ,điên quá ,sao cái mình thật sự thích lại mất đi vĩnh viễn như thế ,sự nghiệp có thể phấn đấy ,nhưng những cái trong tim mình tạo ra bằng cách nào .Tôi đang bước đi những bước đầu tiên và có lẽ trái tim vẫn thuộc về quá khứ .