Biển và ghềnh đá

Khi xưa ghềnh đá cô đơn
Trái tim hằn lên bao cay đắng
Chơ vơ giữa đất trời quá rộng
Khóc một mình
Khóc cho người

Biển lạnh lùng với những đam mê
Nào ai biết tận lòng đau xót
Cồn cào những hạt mặn
Xé nát tâm hồn
Xé nát trái tim

Một ngày
Anh gặp em
Như biển kia gặp ghềnh đá
Cơn sóng nhỏ vỗ về bao thương nhớ
Nhẹ nhàng
Xoa dịu lòng em

Đá nhọn
Tay biển rướm máu
Yêu ghềnh
Anh vẫn nâng niu
Gió càng mạnh, biển yêu càng mãnh liệt
Quấn chặt ghềnh như muốn cuốn trôi đi

Em thì thầm: đá không có tình yêu
Để biển kia ngày đêm đứng đợi
Đá lặng im mặc cho biển hát
Muôn đời vẫn thế, phải không anh?

Đá mòn dần với tháng năm
Vết đau xưa, giờ biến mất
Mỗi giây phút biển gần hơn một chút
Đá tan ra trước tình biển nồng nàn
Biển và ghềnh đá…
Yêu nhau.

Sưu tầm