
Gửi bởi
hrockvn
Gã đang ngồi nghe đài. Chương trình đọc truyện đêm khuy đang kể một câu chuyện. Câu chuyện về môt cô gái đang hỏi người yêu mình:
Chàng trai ngồi kể về những dự định của mình. Nhưng rồi chàng trai nói:
- Nhưng mà làm gì có cái ngân hàng hay quà tặng nào như thế đâu.
Cô gái nói:
- Có đấy anh. Mỗi chúng ta ngày nào cũng nhận được một quà tặng như thế. Đó là thời gian. Mỗi ngày chúng ta chỉ được cấp 86400 giây. Mỗi khi anh đi ngủ, toàn bộ thời gian mà anh không tận dụng được trong ngày hôm đó sẽ bị mất đi, không được lưu giữ. Và ngày hôm sau, anh lại có 86400 giây mới. Tiếc là không có nhiều người nghĩ được điều đó.
Gã giật mình. Bất chợt, gã nghĩ lại cái Topic mà anh Alex viết trên diễn đàn. Bất chợt gã nghĩ lại mình.
Gã thích cái chủ đề đó lắm. Muốn viết lắm, nhưng cứ mỗi lần gã ngồi vào máy tính định viết thì gã lại không biết viết gì.
Gã cảm thấy mâu thuẫn. Gã muốn làm cái gì đó cho thật xứng với tuổi trẻ của gã. Gã muốn cống hiến hết mình, sống là chính mình, nhiệt tình, cởi mở, bùng nổ và dữ dội. Gã muốn quậy phá cái gì đó cho hết cái nhàm chán của cuộc sống mà gã đan trải qua. Nhưng gia đình, hoàn cảnh của gã khiến gã gần như trở thành một con người khác. Gã ít cười hơn khi bé. Gã bí ẩn hơn. Đôi khi gã cười, không có nghĩa là gã cười.
Gã thâý trong gã dường như có hai con người. Một bùng nổ, dữ dội, cuồng nhiệt. Và một lặng lẽ, trầm, bí ần, lạnh lùng và gai góc.
Gã thích đọc những tấm gương trẻ, muốn học tập, muốn được như người ta. Nhưng rồi gã lại chẳng làm được gì.
Gã. Lại ngồi nghe đài
Gã. Thấy buồn.
Gã. Lại quay về với con người thứ hai của gã
Gã. Bế tắc.
Đánh dấu