Trích dẫn Gửi bởi hrockvn Xem bài viết
Gã đang ngồi nghe đài. Chương trình đọc truyện đêm khuy đang kể một câu chuyện. Câu chuyện về môt cô gái đang hỏi người yêu mình:

Chàng trai ngồi kể về những dự định của mình. Nhưng rồi chàng trai nói:
- Nhưng mà làm gì có cái ngân hàng hay quà tặng nào như thế đâu.
Cô gái nói:
- Có đấy anh. Mỗi chúng ta ngày nào cũng nhận được một quà tặng như thế. Đó là thời gian. Mỗi ngày chúng ta chỉ được cấp 86400 giây. Mỗi khi anh đi ngủ, toàn bộ thời gian mà anh không tận dụng được trong ngày hôm đó sẽ bị mất đi, không được lưu giữ. Và ngày hôm sau, anh lại có 86400 giây mới. Tiếc là không có nhiều người nghĩ được điều đó.

Gã giật mình. Bất chợt, gã nghĩ lại cái Topic mà anh Alex viết trên diễn đàn. Bất chợt gã nghĩ lại mình.
Gã thích cái chủ đề đó lắm. Muốn viết lắm, nhưng cứ mỗi lần gã ngồi vào máy tính định viết thì gã lại không biết viết gì.
Gã cảm thấy mâu thuẫn. Gã muốn làm cái gì đó cho thật xứng với tuổi trẻ của gã. Gã muốn cống hiến hết mình, sống là chính mình, nhiệt tình, cởi mở, bùng nổ và dữ dội. Gã muốn quậy phá cái gì đó cho hết cái nhàm chán của cuộc sống mà gã đan trải qua. Nhưng gia đình, hoàn cảnh của gã khiến gã gần như trở thành một con người khác. Gã ít cười hơn khi bé. Gã bí ẩn hơn. Đôi khi gã cười, không có nghĩa là gã cười.

Gã thâý trong gã dường như có hai con người. Một bùng nổ, dữ dội, cuồng nhiệt. Và một lặng lẽ, trầm, bí ần, lạnh lùng và gai góc.
Gã thích đọc những tấm gương trẻ, muốn học tập, muốn được như người ta. Nhưng rồi gã lại chẳng làm được gì.

Gã. Lại ngồi nghe đài
Gã. Thấy buồn.
Gã. Lại quay về với con người thứ hai của gã
Gã. Bế tắc.
Trích dẫn Gửi bởi aries_thl Xem bài viết
khoảng lặng là gì, hạnh phúc hay đau khổ.
ngày trước luôn mong muốn trở thành người lơn nhưng đến bây giờ lại sợ cái cảm giác lớn nhanhh??/
Hôm nay là sinh nhật của mình, có phải chăng cũng là một khoảng lặng. Chúc mừng sinh nhật nha Liên , chúc mày vững tiến hơn, hoài bão và mơ ước lúc nào cũng nhiều nên phải cố lên nha.
Cái từ 8x giờ đây hầu như đã được thay thế bởi 9x nhưng mình vẫn cảm thấy 8x vẫn là cái gì đó sâu sắc và ảnh hưởng lắm, là thế hệ đầu tiên cho sự bứt phá sự tiến lên nhưng cũng là thế hệ đối mặt với những thách thức.
Topic này dành cho khoảng lặng , khoảng lặng để suy nghĩ , quá khứ và tương lai. Cảm ơn anh alex, muốn viết nhiều lắm nhưng nghĩ được mà không thể viết được.

Em nhận thấy bác hrock luôn nhận mình là gã nhá,ko bao jờ làm nhân vật chính đâu nhá.Đề nghị giải thích rõooo nhá.
Khoảng lặng thực chất đâu có j là ghê gớm đâu,đó là khoảng thời gian mà tôi có thể dừng lại,tách mình ra khỏi hiện tại bộn bề để tôi được thấy lại chính mình ,được nhìn lại những j tôi đã làm và để biết có thể bước tiếp như thế nào.