Tớ chả thấy "ngu" chỗ nào cả.
Ko biết cậu đưa ra nhận xét đó vì lý do gì. Tất nhiên phin này về mặt chiến lược quân sự ko thể miêu tả kỹ càng như của Tam quốc, nói ko bằng 1 góc cũng đc. Nhưng theo tớ thấy:
- - Tình thế lúc đó là quân đội của Jumong rất có thế lực. Nếu phải giao tranh thì gần như 100% là chiến thắng. Nhưng Jumong ko làm thế, đối với 2 tộc trưởng đầu thì 1 người là đánh vào tâm lý mang hiềm khích sẵn với lão đại tộc trưởng, một bên thì dùng sức ép vũ lực để khuất phục 1 kẻ cầu toàn, dọa đánh nếu ko hàng. Cái này gọi là "biết người biết ta".
- - Việc Jumong chấp nhận 1 mình đi đến chỗ hẹn với đại tộc trưởng Songah vì biết rằng gã này chắc chắn sẽ ko dám làm hại đến tính mạng của mình, nếu Jumong chết liệu đại quân Damun có để yên cho hắn? Ngay đoạn Jumong rơi vào tập kích, mặc dù đám thuộc hạ xin ý kiến để giết Jumong nhưng Songah chần chừ, vì lão cũng biết tình hình của lão. Rồi ngay cả đoạn dùng rượu để thử cũng càng chứng tỏ 1 điều lão ko dám giết Jumong. Những việc tập kích và thử rượu độc chỉ là 1 cái kế đưa ra nhằm 2 mục đích khác nhau:
- - Nếu Jumong bị thương khi giao đấu với đám quân phục kích, Songah có thể viện cớ là Jumong ko đủ xứng đáng để lão đi theo. Còn trong vụ thử rượu, chỉ là để thử dũng khí và lòng cam đảm, nếu Jumong ko dám uống thì lão cũng sẽ viện cớ để thoái thác việc quy hàng và ra điều kiện với Jumong.
- - Nếu cả 2 vụ Jumong đều vượt qua đc thì coi như đã đủ điều kiện để khiến lão có thể yên tâm quy hàng, đứng dưới trướng Jumong cùng chống lại nhà Hán.
Nói tóm lại, Songah thì biết Jumong ko muốn dùng vũ lực, chỉ muốn chiêu hàng, vì vậy mới bày trò nhõng nhẽo, mong rằng sẽ có cơ may chiếm đc chút lợi thế. Cò̀n Jumong biết Songah là 1 kẻ coi trọng mạng sống và quyền lực của mình, sẽ ko dám manh động làm chuyện cùng đường mạt lộ - tử chiến, cho nên mới đơn thân độc mã đến trại của hắn. Gói gọn lại thì cả hai bên đều dùng đòn tâm lý để có thể đạt đc kết quả có lợi cho mình.
Tớ chả thấy có gì là "ngu" cả.
![]()





Đánh dấu