Anh bây giờ phiêu lãng chốn võ lâm
Có nhớ không tháng năm mình sóng bước
Khi gió lạnh mùa giáng sinh đến muộn
Chiếc bánh kem mình nuốt vội qua ngày.
Và có lần em ngã bệnh chẳng chịu ăn
Anh dỗ dành, rồi bắt em uống thuốc
Em dẫu biết đó chỉ lời đùa giỡn
Chợt thấy ấm lòng trước ảo ảnh hư vô.
Rồi tháng hai - võ lâm làm sự kiện
Hai đứa mình đến Nguyệt Lão lấy hoa
Chỉ là ảo nhưng đóa hồng vẫn đẹp
Vẫn lung linh rực rỡ dưới ánh trời.
Rồi võ lâm bắt mình phải ăn chay
Hai đứa lại hì hục ngồi canh lửa
Và em thì lăn tăn như trẻ nhỏ
Chỉ chạy chơi để anh nấu một mình.
Bánh chín... anh đưa… em đẩy ra không chịu
Bảo anh rằng em hổng thích ăn chay
Anh lắc đầu, nói lại chỉ là game
Vậy mà em lại tưởng làm như thiệt.
Nhưng giờ đây... tất cả… thành kỷ niệm
Thành nỗi nhớ trong em khi đêm về trốn ngủ
Là khoảng trống hư vô với bao điều ấp ủ
Là nỗi niềm trăn trở... chỉ em mang.
ngayhomnays



Trả lời kèm Trích dẫn
Đánh dấu