trong hành trang vào đời của mỗi con người ai cũng có cho mình vài kỉ niệm vài kí ức của những ngày ngây thơ và thân thương hết đỗi .
Quên làm sao được những buổi trưa hè cháy da cháy thịt , vẫn chân đất đầu trần chạy long nhong đến cổng trường cấp 3 cùng lũ bạn hái phượng , bứt bàng , chơi ô quan , nhảy dây ...... vui nhất là những khi bị chú bảo vệ trường dượt đuổi , mỗi đứa chạy 1 nơi chỉ mong chạy thật nhanh để khỏi bị bắt trói . cũng có nhiều hôm leo lên cây anh đào để hái hoa hút mật , rồi xâu thành chuỗi vòng để đeo , nhiều lúc buồn lại leo lên cây bằng lăng ngồi chơi , có lễ yêu màu tím từ đó ....
Quên làm sao được những ngày trốn gia đình đi theo lũ bạn quỷ sứ ko kém để đi mò hến , bắt cua ,cua chẳng thấy đâu chỉ thấy 2 bàn tay xưng phồng và rỉ máu vì bị cua cắp
Quên làm sao được những lần đi học ngang qua bãi đất người ta trồng cà và đậu vu ve , cả bọn xà xuống hái trộm , ngày đó dạ dày như một cái túi thập cẩm ,với đủ loại cà xanh, quả xấu hổ , tầm bốp .........:-SS
Quên làm sao được khi những mùa bảo đến , bảo vừa tan thì mọi người đổ ra đường , người lớn thì đi để xem ảnh hưởng của bảo , bọn trẻ con như tôi lại vui sướng vì có biết bao nhiêu cây cối đổ , tha hồ mà lượm nhặt để chơi 8-)
Quên làm sao được những buổi tối mùa hè , cùng nhau chơi nhảy dây , ú tim, 7 sắc cầu vồng , trò chơi liên tỉnh , những cuộc chơi ko biết mệt mỏi , đôi khi 2 xóm cãi nhau , cùng nhau thi , thi ko phân thắng bại lại rủ nhau đi đá bóng vào sáng sớm . và cứ đến chiều thứ 7 cả bọn lại đi làm vệ sinh quét dọn đường , vui thật vui
Quên làm sao được những buổi cả bọn đi hái trộm quả , có hôm cả bọn đang vắt vẻo trên cây thì bác chủ nhà đi ra đi ....tè . cứ tưởng rằng ván này chết thì may thay có người khách tìm bác thế là thoát nạn , đến khi ra an toàn rồi vẫn còn tim đập chân run :
Quên làm sao được khi mùa đông đến lại nặn ló sưởi , rồi lăng xăng đi kiếm những quả thông khô để đốt , khói bay cay xè mắt O

"Tuổi thơ chân lấm đầu trần
Từ trong lấm láp em thầm lớn lên "
thời gian như thoi đưa , mới đó mà đã trưởng thành , bây giờ cuộc sống phải suy nghĩ , phải lăn lóc , phải biết kìm nén để ko phải bật khóc, để ko phải gục ngã . nhiều khi cười , nói dù cho trong lòng buồn chết được thấy sao mà giả dối với bản thân thế . những lúc thế này lại mong trở lại ngày xưa . ôi ! nhớ quá tuổi thơ ơi ............................