Ôi Thảo (codai1912) ơi ! e làm a nhớ lại ngày xưa quá , cái ngày mà 2 chúng mình còn nhỏ xíu . Đợt đó nhà chúng mình cạnh nhau , a còn nhớ những buổi trưa hè a không ngủ chạy sang rủ e đi đổ dế trên bờ đê . A còn nhớ con dế to nhất mà a e mình bắt được , e và a đã cùng nhau ngồi đặt tên cho nó , nào là ngọc , vàng ,.. nhưng cuối cùng e đặt là Hecquyn . Rồi những buổi chiều đi vét thóc rơi bên đường hay còn sót lại trên những cành lúa , vét được lúc rồi a với e lại ngồi tết thành dây để nhảy . A nhớ da diết những buổi chiều 2 đứa ngồi dưới bóng mát của hàng tre bên bờ ruộng , gió mát thổi lồng lộng . E đã kể cho a nghe về mơ ước của mình , e ước mình sau này là nhà nông học để đi đến khắp miền quê giúp đỡ những người nông dân trồng lúa trồng khoai .
Thế rồi một ngày , e đã rời xa tôi ... khi e lên cấp 2 gia đình e đã chuyển lên thành phố để e có điều kiện học tập hơn .
Thời gian thấm thoát thoai đưa mang theo nỗi nhớ của tôi cho e từng ngày . Và e cũng thay đổi theo thời gian :
" Bây giờ xinh đẹp là e
E lên thành phố dần quên một thời "
và thật buồn hơn ..
"Về quê ăn tết vừa rồi
e tôi áo chẽn , e tôi quần bò
Gặp tôi e hỏi hững hờ
A chưa cưới vợ còn chờ đợi ai "
Từ dạo ấy trong tôi vỡ một khoảng trời pha lê , và cũng đêm hôm ấy , trăng vàng , bờ đê , tôi ngồi tôi gỡ lời thề cỏ may .
Nhưng đến bây giờ khi đọc được bài của e thì tôi mới vỡ lẽ , e hỏi tôi " chưa lấy vợ còn chợ đợi ai " là có ý thăm dò tôi còn chân thành với e ko hay tôi đã quyên e , codai ơi a vẫn nhớ đến e , vẫn nhớ về tuổi thơ mà chúng ta đã ở bên nhau . A biết a đã sai , mặc quần bò áo phông bây giờ là đẹp nhất , e đang đâu thế a đang ở Thanh Xuân Hà Nội ,, có gì mail cho a qua đia chỉ
Doi_choi_boi_bo_de@yahoo.com ( đôi chơi bời bờ đê )
Cảm ơn daoduytu.net nhé !
Đánh dấu