(Dân trí) - Hôm qua, trong khi “sếp” Hường ở Hà Nội ký lệnh trảm H.Thanh Hoá thì “sếp” Khôi thân chinh lặn lội vào tận “hiện trường” tìm phép gỡ rối.
Hôm qua là một ngày làm việc vất vả của cả hai ông. Trong khi “sếp” Hường “cố thủ” trong phòng làm việc và không ngừng “canh me” cánh phóng viên thì “sếp” Khôi phải tàu xe vào Thanh Hoá.
“Sếp” Khôi đường xa vào làm việc với lãnh đạo UBND, Công an và các Ban, ngành liên quan của tỉnh Thanh Hoá, để nghiêm túc nhìn nhận, đánh giá, kiểm điểm, rút kinh nghiệm từ vụ “vỡ” sân.
Câu chữ tiếng Việt lắm khi rối rắm, nên cũng gây khó hiểu. Nhưng thực tế có thể gói gọn lại trong một chữ: gỡ. “Sếp” Khôi chẳng kiểm điểm ai và cũng chẳng ai kiểm điểm “sếp” Khôi. Buổi làm việc hôm qua có mục đích duy nhất là gỡ cho H.Thanh Hoá không phải đá sân trung lập và làm sao để giảm tải cho cái sân cũ kỹ luôn oằn mình gánh số người gần gấp đôi sức chứa vốn có.
Chuyện cái sân Thanh Hoá mấp mô như gợn sóng và những cánh cửa sắt gỉ sét chỉ chờ người xô để đổ không phải không được nhắc đến trước giờ chạy giải. Nhưng giá lúc đó “sếp” Khôi cũng chịu khó vi hành và chụm đầu với người xứ Thanh để gỡ thì có lẽ cái sân đã không “vỡ” và H.Thanh Hoá cũng không bị phạt tiền, phạt điểm.
Có người “độc mồm” đã đề xuất phải “xử” cả “sếp” Khôi, nhưng ai đứng ra mà xử. Hôm trước, đọc trên một tờ báo thấy “sếp” Hường có bóng gió điều đó nhưng hôm qua đồng nghiệp tôi hỏi lại “sếp” Hường thì nghe một câu gọn lỏn: “Quyết định tôi vừa ký là quyết định cuối cùng, mọi thông tin khác không có giá trị”.
Vậy là hoà, H.Thanh Hoá thiệt cũng thiệt rồi, còn vụ công cán của “sếp” Khôi nghe như đã thành công tốt đẹp khi UBND tỉnh Thanh Hoá “cầu cứu” đài PT-TH tỉnh tường thuật những trận đấu sân nhà để giảm tải cho cái sân khốn khổ. Xong, ai về nhà nấy, bấc chì là chuyện của dư luận, ai không thích nghe thì bịt tai lại là xong.
Nhưng qua cái sân “vỡ”, phải nhắc lại một làn nữa trách nhiệm của những nhà tổ chức. Cái án phạt dành cho H.Thanh Hoá dù nặng, dù nhẹ thì cũng không giải quyết được cái gốc vấn đề.
Cũng giống như sau vụ anh chàng tóc hoe xì-po xì-pót gì đó xộ khám vì cầm thuốc lắc, nghe đâu BTC đang tính chuyện thử doping trước mỗi vòng đấu.
Nghe chuyện này, một anh bạn nghề thở dài: “Cả làng nó chơi, trời kêu thằng nào thằng đấy chịu thôi. Cứ thử đột xuất đảm bảo khối thằng “dính”, “hàng” này “cắn” vào thì vài ngày tan sao được. Còn thử định kỳ trước mỗi vòng thì đừng hòng, vì chỉ cần vài viên thuốc tránh thai là phản ứng bị trung hoà ngay”.
Cứ để mất bò mới lo làm chuồng là cớ làm sao, "sếp" Khôi ơi
------------------------------------------
Từ án trảm sân Thanh Hóa
Luật – Lệ và Bi kịch của BĐ chuyên nghiệp
Vậy là án trảm sân Thanh Hóa sau sự cố để khán giả tràn xuống đường pise (Trận H.TH – ĐN vòng 6 V.league) đã được ban ra. Cái sân bị phạt 10 triệu, và đội chủ sân bị xử thua 0-3, dư luận chung cho rằng như thế là ổn. Thế nhưng từ sự cố này và từ bản án này có một vấn đề cần thiết hơn buộc phải đặt ra: Mối quan hệ giữa Luật và Lệ trong một nền bóng đá không còn nghiệp dư nhưng cũng chưa thành chuyên nghiệp.
Khi đưa ra án trảm sân Thanh Hóa, hiển nhiên tiểu ban kỷ luật VFF đã căn cứ theo luật. Cụ thể, họ dựa vào những nội dung tại khoản 3, điều 60 quy định về kỷ luật của LĐ BĐVN. Thế nhưng nếu đã theo luật thì có 2 nhân vật nữa đáng lẽ cũng bị xử phạt, đó là ông trọng tài Võ Minh Trí và ông trưởng BTC Dương Nghiệp Khôi. Lý do là ông Trí đã công nhận 1 bàn thắng không hợp lệ của đội chủ nhà (bóng chưa lăn qua vạch cầu môn) còn ông Khôi đã quyết định để trận đấu diễn ra sau khi nó bị đình lại những 80 phút.
Thế nhưng hãy thử tưởng tượng, nếu ông Trí và ông Khôi làm đúng luật thì điều gì sẽ xảy ra? Khi các cầu thủ Thanh Hóa tung ra cú sút gây tranh cãi về phía khung thành ĐN, thoạt tiên ông Trí đã không công nhận nó là 1 bàn thắng. Nhưng những khán giả ngồi sát trên đường pitse liên tục gây sức ép lên ông, khiến cho ông nếu cứ giữ nguyên quyết định thì xem ra…khó có đường về. Ông trưởng BTC Dương Nghiệp Khôi cũng bị đặt vào một trường hợp như thế. Trong bối cảnh cái sân đã quá tải cả về LƯỢNG lẫn NHIỆT, khi mà 2,5 vạn con người đang sôi hết cỡ mà ông lại tung ra quyết định “hủy bỏ trận đấu” thì chưa biết chừng bạo loạn sẽ nổ ra.
Vì thế, ông Trí và ông Khôi buộc phải thực hiện những quyết định sai LUẬT nhưng đúng LỆ, và nhờ cái đúng đó sự an toàn của trận đấu được đảm bảo. Thế nên thay vì kỷ luật ông Trí, VFF đã thừa nhận ông đã có một quyết định đúng trong bối cảnh cụ thể. Tương tự như vậy, thay vì xử phạt ông Khôi, người ta buộc phải ban cho ông 2 chữ BÌNH YÊN. Rõ ràng là cái sân không đủ điều kiện thi đấu, cũng không đủ điều kiện an ninh (dù chỉ xét ở mức tối thiếu) đã làm khó những thành viên BTC, khiến họ buộc phải nhắm mắt với LUẬT để áp dụng LỆ.
Điều gì sẽ xảy ra nếu ở những trận đấu tiếp theo cac đội bóng hoặc BTC các sân bóng tung ra những cái LỆ nào đó, buộc BTC giải phải chấp nhận giống như ông Trí – ông Khôi từng chấp nhận? Mà đã chấp nhận như thế thì LUẬT sẽ bị chà đạp.
Liệu đấy có phải là BI KỊCH của cái gọi là “BĐ chuyên nghiệp”, nền bóng mà ở đó lẽ ra LUẬT luôn phải được thượng tôn, luôn đại diện cho cái đúng, và luôn được áp dụng trong bất cứ trường hợp cụ thể nào…?
------------------------------------------
H.Thanh Hoá bị xử thua 0-3, phạt 10 triệu đồng
(Dân trí) - 17g45 chiều nay (11/4), Tiểu ban kỷ luật VFF đã chính thức ra án phạt đối với CLB H.Thanh Hoá và BTC sân Thanh Hoá do để xảy ra sự cố "vỡ" sân ở vòng 6. Theo đó, đội bóng này sẽ bị xử thua 0-3, phạt BTC sân 10 triệu đồng. Do trận đấu bị huỷ bỏ, trọng tài Võ Minh Trí và đội Đà Nẵng đều vô sự.
Do kết quả hoà 1-1 bị huỷ bỏ, Đà Nẵng có 3 điểm từ trận đấu này và chiếm lại ngôi đầu bảng từ tay Bình Dương. Đồng thời, các thẻ vàng mà đội bóng sông Hàn phải nhận trong trận đấu sẽ được "xí xoá".
Tuy nhiên, theo điều 10 Quy định về kỷ luật của VFF, các thẻ phạt mà cầu thủ H.Thanh Hoá phải nhận trong trận đấu nói trên sẽ được giữ nguyên.
Trao đổi với PV Dân trí, ông Nguyễn Hải Hường - trưởng Tiểu ban kỷ luật VFF cho biết: "Quan điểm của Tiểu ba kỷ luật khi ra quyết định xử phạt này là làm sao vừa giữ nghiêm quy định, vừa mang tính răn đe, và giáo dục cách hành xử của các CĐV Thanh Hoá".
Theo khung xử phạt cao nhất, BTC có thể phải nộp phạt 20 triệu đồng. Tuy nhiên, theo ông Hường, "do chưa để xảy ra hậu quả nghiêm trọng làm ảnh hưởng đến sức khoẻ và tính mạng cầu thủ, BHL đội khách và tổ trọng tài", nên Tiểu ban kỷ luật quyết định giảm mức phạt xuống còn 10 triệu đồng.
Ngoài số tiền nói trên, CLB Halida Thanh Hóa còn phải chi trả tất cả các phí tổn do việc không đảm bảo an ninh, an toàn gây ra.
Cũng trong trận đấu này, trước áp lực của CĐV Thanh Hoá, trọng tài chính Võ Minh Trí đã phải công nhận bàn thắng của Trọng Hải dù thực tế bóng chưa hề lăn qua vạch vôi. Quyết định này của trọng tài Trí khiến đội khách Đà Nẵng bức xúc, phản ứng quyết liệt làm trận đấu bị gián đoạn hơn 10 phút.
Theo Quy định về kỷ luật, cả 2 hành vi trên đều phải bị xử lý, nhưng do trận đấu bị huỷ bỏ nên cả trọng tài Võ Minh Trí lẫn đội Đà Nẵng đều "thoát chết". Ông Hường lý giải: "Về lý là như vậy. Đồng thời, xét về tình thì việc làm của trọng tài Trí tuy không đúng nhưng lại giúp tránh được hậu quả nghiêm trọng có thể xảy ra. Chính vì thế, chúng tôi quyết định không xem xét trách nhiệm của ông Trí và đội Đà Nẵng".
Như vậy, H.Thanh Hoá chỉ phải nhận mức phạt nhẹ nhất trong khung quy định. Nếu xem xét cả tình huống CĐV ùa vào sân đuổi trọng tài, có thể đội bóng xứ Thanh sẽ phải thi đấu trên sân không khán giả hoặc chuyển đến sân trung gian.
Cũng trong ngày hôm nay, đích thân trưởng BTC giải Dương Nghiệp Khôi đã vào Thanh Hoá làm việc với lãnh đạo UBND tỉnh, đại diện sở Công an Thanh Hóa và các Ban ngành chức năng của tỉnh Thanh Hóa để thống nhất công tác tổ chức, an ninh trong các trận đấu tiếp theo trên sân Thanh Hoá theo quy chế bóng đá chuyên nghiệp.
Lãnh đạo tỉnh Thanh Hoá khẳng định sẽ có biện pháp cụ thể đảm bảo an ninh cho các trận đấu đồng thời chuẩn bị chương trình truyền hình trực tiếp các trận đấu sân nhà trên sóng truyền hình địa phương để giảm tải số CĐV đến sân.
Cũng trong quyết định kỷ luật này, Tiểu ban kỷ luật đã phạt 2 cầu thủ Munze Ulrrich và Marcelo Barbieri của CLB H.Huế mỗi người 3 triệu đồng do phản ứng lại quyết định của trọng tài trong trận gặp P.Bình Định ngày 8/4. May cho H.Huế là cả 2 trụ cột này đều không bị treo giò.
------------------------------------------
Chỉ vì "thấp cổ, bé họng"
VTC - Chuyện đội bóng đầu tiên trong lịch sử bị xử thua 0-3 vì khán giả giống như là việc một kẻ "thấp cổ bé họng" bị đè ra trừng trị để giúp những người nắm trách nhiệm điều hành giải thể hiện cái uy của mình hơn là chứng tỏ sự nghiêm minh của luật lệ...
Cứ chiểu theo luật thì việc Halida Thanh Hoá bị xử 0-3 là không cần bàn cãi. Có rất nhiều cái sai trong buổi chiều ngày 8/4 đó, từ BTC sân, BTC giải, giám sát, trọng tài, đội khách... Nhưng cuối cùng, chỉ có BTC bị phạt 10 triệu, Halida Thanh Hoá bị xử thua 0-3, còn lại tất cả đều thoát.
Trong sự cố sân Thanh Hoá, người ta rành mạch chia làm 2 phần, trước và sau khi trọng tài nổi còi bắt đầu trận đấu để xử. 80 phút quá giờ bóng lăn khi khán giả tràn xuống sân và không thể kiểm soát được là "thật". Còn những gì diễn ra khi trọng tài Võ Minh Trí nổi còi khai cuộc là giả.
90 phút thi đấu chính thức, 15 phút gián đoạn do phía Đà Nẵng không chịu đá để phản đối bàn thắng tưởng tượng cho chủ nhà của ông Võ Minh Trí..., tất cả chỉ là nạn nhân trong một vở kịch mà người có trách nhiệm cao nhất chủ động cho diễn để tránh một cuộc bạo loạn có thể xảy ra.
Giám sát Nguyễn Minh Ngoc (giữa) sai lè lè nhưng cũng chẳng bị sao cả.Đã là giả thì không thể xử. Bởi thế, ông Trí với quyết định công nhận bàn thắng dù trợ lý trọng tài vẫy tay ra hiệu chưa qua vạch vôi không thể bị xử. Không có lựa chọn khác và ông Trí đã có một hành động khôn ngoan, hợp lý trong hoàn cảnh rất nhạy cảm khi ấy.
Bởi vậy, việc cả đội Đà Nẵng tự ý dừng trận đấu, bỏ ra ngoài sân phản đối trọng tài khiến trận đấu dừng tới 15 phút cũng không thể xử. 2 nhân vật tham gia tích cực nhất mà ai cũng thấy là HLV Phan Thanh Hùng và đội trưởng Hồng Minh, cũng được cho qua.
Sân có nguy cơ vỡ từ rất sớm nhưng giám sát không nhìn thấy, hoặc có thấy nhưng không dám ý kiến trước áp lực của chủ nhà để rồi giữa khung cảnh hỗn loạn chỉ biết alô chỗ này, chỗ kia cầu cứu xin ý kiến chỉ đạo. Rồi ông trưởng giải, người đã phá luật đồng ý cho trận đấu diễn ra dù theo luật nếu quá 30 phút an ninh, an toàn của trận đấu không được đảm bảo thì thì không thể tổ chức, cũng không bị truy cứu.
Ông Trưởng BTC, ông giám sát cũng là người của BTC, ông trọng tài chính làm sai luật, nhưng xét hoàn cảnh lúc đó thì cái sai của họ là cái sai tình thế, thậm chí còn được xem là cách xử sự khôn ngoan, hợp lý giúp cho cái sân vỡ ấy không xảy ra sự cố đáng tiếc nào.
Mục đích biện minh cho hành động, tất cả đều được lý giải thuyết phục, hợp lý hợp tình. Chỉ có Halida Thanh Hoá với cái sân vỡ vượt khỏi tầm kiểm soát là không thể cãi và bị xử đúng theo luật.
Thua 0-3, một cái án rất nặng nhưng từ HLV trưởng Trần Văn Phúc đến Trưởng đoàn Trần Quốc Hưng đều tỏ ra cam chịu án phạt. Ở Thanh Hoá, không một ai phản ứng. Họ có lỗi và chấp nhận bị phạt. Người đã đã đem luật ra xử thì cãi sao được.
Thực ra lãnh đạo Halida Thanh Hoá ấm ức vì bị xử nặng, nhưng không dám phản ứng. Cái vị thế "thân cô, thế cô" khiến họ quán triệt tinh thần không nên phản ứng. Bởi cứ làm ầm lên suy cho cùng cũng chỉ thiệt thân, nhất là khi giải còn dài và "quyền hành thì bao giờ cũng nằm trong tay người ta" (lời một quan chức Sở TDTT Thanh Hoá).
Bởi thế, khi nói về án phạt lãnh đội Thanh Hoá chỉ nhấn mạnh đến cái tình, đến sự khát khao bóng đá của NHM xứ Thanh, thứ mà có lẽ ở Việt Nam nhiều năm nay chỉ có Thanh Hoá mới có. Họ lấy đó là cơ sở để hy vọng được xử nhẹ. Nhưng luật là luật và cứ chiếu theo đó mà xử.
Họp với BTC, phía Thanh Hoá trình bày, xin xỏ đủ cách nhưng bất lực trước sự cứng rắn của BTC và Ban kỷ luật. Ngao ngán, ông Phúc than thở: "Thôi đành chấp nhận. Thanh Hoá là tân binh, chân đất nên bị phạt, chứ nếu là Nam Định hay một đại gia có thế lực nào khác, ai dám xử?".
Sự ấm ức của lãnh đội Halida Thanh Hoá là điều có thể hiểu được. Thử hỏi nếu không phải là một tân binh ít quan hệ, thiếu người đỡ đầu lại nghèo như Halida Thanh Hoá thì có bị xử nặng như thế không?
Nói đâu xa, 1 tuần trước, sân Nam Định náo loạn. Khán giả chửi bới, trút cả cơn mưa vật lạ xuống sân, nổi lửa trên khán đài... Vậy mà ông giám sát (cũng chính là người làm nhiệm vụ trận Halida Thanh Hoá - Đà Nẵng) chẳng dám đả động gì trong báo cáo gửi BTC, rồi sân Thiên Trường được cho qua. Có thấy ai dám to tiếng tuyên bố cứ đúng luật mà xử, xử thật nặng để làm gương đâu?
Những ngày qua, hàng trăm NHM tụ tập ở Sở TDTT, Đoàn bóng đá Thanh Hoá để sẻ chia, bày tỏ sự cảm thông với đội bóng. Có những cụ già lên tận phòng ông Phúc gửi lời xin lỗi và mong ông cố gắng động viên học trò sau cú sốc.
Hôm nay, Halida Thanh Hoá hành quân vào Nghệ An mà ấm ức. Khí thế đang lên, cú trảm 0-3 đó khiến cả đội dao động. Còn ông Phúc, lo lắng bởi cái án phạt quá nặng có thể sẽ để lại những dư chấn tiêu cực.
Người ta đã không cần "tính" cho tân binh Halida Thanh Hoá khi ra án phạt, dù đội bóng này với cái sân nhà luôn chật cứng khán giả hệt như thời bóng đá bao cấp chính là điểm sáng nhất của V-League 2007 và chắc chắn sẽ giúp BTC có dẫn chứng thuyết phục để lặp lại cái điệp khúc quen thuộc "thành công tốt đẹp" cuối mùa.
Nếu sau cú trảm 0-3 này, Halida Thanh Hoá xuống dốc? Và lo sợ nhất, là nếu sân Thanh Hoá không còn là những ngày hội bóng nữa...
Cả làng đều sai nhưng chỉ có anh "thân cô, thế cô" bị đè ra xử thật nghiêm. Chuyện của Halida Thanh Hoá, bỗng nhiên giật mình tự hỏi: vì sao tuổi chuyên nghiệp của V-League càng nhiều thì số đội bóng kêu ca, phản ứng lại càng nhiều?
Giang Anh
------------------------------------------
240 phút kinh hoàng trên sân Thanh Hóa
V-LEAGUE Cập nhật lúc 10h30 GMT+7, ngày 10/04/2007
240 phút kinh hoàng trên sân Thanh Hóa
Không ít cầu thủ Đà Nẵng vẫn “lạnh người” khi nhớ lại những giây phút “đá trong sợ hãi” ở sân Thanh Hóa ngày 8/4 vừa qua. Lời kể của trung vệ Phạm Hùng Dũng.
Sức ép kinh người
V-LEAGUE Cập nhật lúc 10h30 GMT+7, ngày 10/04/2007
240 phút kinh hoàng trên sân Thanh Hóa
Không ít cầu thủ Đà Nẵng vẫn “lạnh người” khi nhớ lại những giây phút “đá trong sợ hãi” ở sân Thanh Hóa ngày 8/4 vừa qua. Lời kể của trung vệ Phạm Hùng Dũng.
Sức ép kinh người
Tôi đã theo nghiệp bóng đá mười mấy năm, từng theo Đà Nẵng đi thi đấu ở khắp nơi, rồi theo đội ra nước ngoài thi đấu. Khi khoác áo đội tuyển, tôi cũng từng tham gia nhiều trận trên sân khách với sức ép ghê người từ phía khán giả. Thế nhưng, sức ép từ phía khán giả như ở sân Thanh Hóa là lần đầu tiên tôi thấy và với đa số các cầu thủ trong đội cũng vậy.
Ngay từ khi chuẩn bị ra sân đấu, chúng tôi đã cảm nhận không khí này. Từ khách sạn ra sân bóng chỉ vài trăm mét, đi bộ cũng được nhưng cũng như mọi lần khác, để đảm bảo an toàn, chúng tôi đi xe ôtô.
Quãng đường trước cổng sân Thanh Hóa đông nghịt người, chen lấn, xô đẩy. Xuất phát từ lúc 14 giờ nhưng phải gần một tiếng sau chúng tôi mới vượt qua được biển người ấy để vào sân vận động.
Đá trong sợ hãi
Cái cảm giác lo lắng, sợ sệt đã bắt đầu len vào mỗi chúng tôi khi bước ra sân và nhìn thấy những khán đài không còn một chỗ trống, hàng ngàn khán giả khác đứng ngồi ở đường piste, nhiều khán giả đạp cả biển quảng cáo, thậm chí còn len cả vào khu kỹ thuật để tìm một chỗ đứng. Cứ thử tưởng tượng chúng tôi đá trên sân mà một vài cổ động viên có thể túm lấy áo chúng tôi thì làm sao mà đá được.
Chúng tôi khởi động xong, trật tự vẫn chưa được lập lại và tất cả phải ngồi chờ. Với chúng tôi, khoảng thời gian hơn một tiếng chờ đợi ấy dài như cả một thế kỷ.
Mấy cầu thủ ngoại của Đà Nẵng còn ngồi im không dám nhúc nhích, họ nói rằng cũng chưa bao giờ cảm thấy sự nguy hiểm cận kề đến như thế. Tới mức khi nhìn thấy các CĐV mang sạch những chai nước mà chúng tôi dùng khi thi đấu, không ai dám hé răng nhắc nhở nửa lời, chỉ sợ khán giả nổi giận.
Tôi đã bắt đầu có những suy nghĩ tiêu cực, giả sử từng ấy con người ào xuống sân quây lấy chúng tôi thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Đến khi khởi động lần hai, một số người trong chúng tôi đã hy vọng kéo dài màn khởi động và đợi… trời tối. Thanh Hóa là sân không có hệ thống đèn và nếu trời tối nhanh thì trận đấu có thể sẽ bị hoãn lại.
Không đá không còn đường về
Chúng tôi biết lãnh đạo đội Đà Nẵng đã thảo đơn để gửi BTC giải về việc không thể thi đấu trong tình trạng mất an ninh như thế. Như rất kẹt, trong các tâm lý lo lắng pha trộn sợ hãi ấy ai cũng hiểu rằng nếu không đá nghĩa là không còn đường về mà đá thắng thì chưa chắc đã ra được khỏi sân. Tất nhiên, chúng tôi không muốn thua, đó là điều chắc chắn. Thế rồi, toàn đội vào trận với sức ép kinh khủng như vậy.
Cảm giác đá bóng trên lưỡi dao khiến người ta phải… điếc. Tới mức khi Almeida ghi bàn thắng, anh ấy cũng chẳng dám ăn mừng - đó là điều chưa từng xảy ra. Chúng tôi bảo nhau cố gắng đá, từng giây, từng giây đợi tiếng còi kết thúc trận đấu của trọng tài cất lên.
Ngay cả tình huống, bóng đập chân tôi rồi Đức Cường bắt gọn, trợ lý trọng tài đã báo là bóng không qua vạch vôi nhưng trọng tài Trí sau khi hội ý đã công nhận. Tôi biết, hẳn anh Trí cũng đã phải chịu sức ép rất lớn như các cầu thủ chúng tôi.
Mừng là đã được trở về nhà
Có lẽ, chúng tôi đã bị lấy đi một bàn thắng, đồng nghĩa với 2 điểm quý giá. Nhưng lúc ấy, với nhiều người trong số chúng tôi, tỉ số không quan trọng bằng tính mạng của mình. Đến khi ra ngoài sân, chúng tôi cũng phải nhờ đến lực lượng cảnh sát.
Về đến khách sạn, không ít người đã mất ngủ. Tôi nhận được điện thoại của vợ gọi từ Đà Nẵng để hỏi xem tình hình. Cô ấy đùa: “Xem anh có còn chân còn tay không, em nghe tin mà sợ quá”. Bây giờ, tôi đã về nhà, bên vợ và hai công chúa nhỏ.
Đời cầu thủ chúng tôi bao giờ cũng mơ ước được thi đấu trên những sân bóng đông chật khán giả cổ vũ nhiệt tình vô tư nhưng chuyến đi Thanh Hóa sẽ là một kỷ niệm trong đời cầu thủ mà tôi sẽ không quên.
Theo Tiền Phong





Trả lời kèm Trích dẫn












, TH đứng thứ 5 trên bảng xếp hạng trong lần đầu ra quân, thế là quá hoành tráng còn j`, hi vọng tiếp tục phát huy ở mấy vòng tiếp theo.

Đánh dấu