Tưởng tượng nhé...

Ngày 1-6, ủy ban nhân dân thành phố tổ chức phát quà cho các bé thiếu nhi . Các bé vui lắm, lần lượt dắt tay nhau đến để nhận quà :X. Mới được 1, 2 bé nhận phần thưởng, chợt một chị nhớn tuổi lầm đường lỡ bước đi qua gian phòng, thấy các bé đang đc phát quà thì cũng tí tởn lại xem . Hơi chút ghen tị vì mình hay ăn chóng lớn quá , qua mất tuổi nhận quà rồi nên buột miệng thốt 1 câu: "Bất công quá, sao mình ko được nhận quà. Trời ơi bất công ". Vừa hay lúc đó lại có 1 anh giai đánh võng qua, nghe được lời tâm sự đầy phẫn uất của chị gái thì sướng quá bắt đầu nhảy vào tán chuyện: "Nếu em đồng ý làm bé của anh thì..."

Đang trong tâm trạng rối bời, lại có người ân cần thăm hỏi nên chị gái xiêu xiêu, mắt lúng la lúng liếng, miệng cười môi mấy máy ... Ối giời ôi, hai anh chị thủ thỉ như thể đang ngồi ngoài quán cà phê ý, tình cảm lắm cơ :-W. Ban tổ chức thấy sau khi có 2 vị quý nhân này ngồi chắn cửa thì chẳng thấy thêm bóng dáng bé nào đến nhận quà nữa , một phần cũng vui mừng vì đỡ tốn tiền quà cáp , nhưng phần khác thì cũng thấy bực bội vì hai người này làm mất đi hình tượng của đợt phát quà , chậc, đợi mãi mới có dịp thể hiện mà thế này thì... . Thế là: "Xin lỗi, anh chị có mang tiền theo người ko nhỉ? Xin mời đóng góp chút ít tiền để mua quà cho các bé "
Ây dà, đang đi cùng với chị gái, chẳng lẽ anh zai lại tiếc vài động cỏn con, nhỉ ?!