Anh đến bên tôi nhẹ nhàng như cơn gió của mùa thu,bất chợt như cơn mưa của mùa hạ...
Bước xuống nhà đợi xe buýt,tôi bắt gặp ánh mắt của anh,ánh mắt ướt trong veo ẩn dưới hàng mi dày và đen như đáp lại ánh mắt thân thiện tôi mỉm cười với anh điều này đã kéo gần khoảng cách giữa tôi và anh...giọng nói ấm pha phong cách nói chuyện dí dỏm thông minh của anh đã cuốn hút tôi một cách mãnh liệt,không ngại gần tôi cho anh sdt của mình khi anh có ý muốn nói chuyện với tôi sau lần gặp gỡ này...
''chuc em môt buoi sang tot lanh'',''em an com chua'',''nho ngu som nhe nhoc''...những mẫu tin nhăn đến đúng giò,những cuộc điện thoại đều đặn không quá dài,cuộc nói chuyện luôn vui vẻ...không nồng nàn cũng không thờ ơ,điều này làm tôi thấy an toàn ở anh.Chúng tôi đi chơi cùng nhau khi thì ăn chè,lúc thì cùng nhau đạp xe trên đê sông hồng thổi bong bóng xà phòng,...làm sao quên được những tối đi dạo cùng anh trong khuôn viên trường ĐHQG,mùi hoa sữa,những cơn gió đem cảm giác se se lạnh của tiết thu nhẹ nhàng.
Một ngày đặc biệt hơn,anh hát giọng anh ấm quúa...anh cầm tay và nói''H à!cảm ơn em về những ngày đã qua,ngày mai anh bay vào SÀI GÒN để nhận công tác,anh không biết...''anh buông tay ra,tôi nhìn anh,tim tôi như ngừng đập bờ môi tôi run lên tôi muốn nói rằng''em mới là người cảm ơn''.Trên đường về phòng trọ anh không nói gì.Đẩy cửa bước vào phòng,anh kéo tôi lại ,hôn lên trán tôi và nói''ở lại vui vẻ,hạnh phúc nhé nhóc''.Quay bước đi bóng anh hòa với bóng đêm rồi tan như bong bóng xà phòng.Anh đã xa tôi nhẹ nhàng,bất chợt như cái ngày anh đến,để lại trong tôi chút buồn vui vu vơ mỗikhi thu về ngập trời hoa sữa,lòng tôi nhẹ lâng va buột miêng hát lên'tình như thoáng bay để cơn gió trôi theo bao ngày''



Trả lời kèm Trích dẫn
Đánh dấu