Công nhận đọc mấy cái này thấy hay đó chứ
Đâu là tình yêu đích thực?
Anh và tôi yêu nhau từ thời còn đi học. Cho đến khi hai người đều ra trường và đi làm, tình yêu của chúng tôi đã kéo dài được vài năm.
Ai cũng nghĩ tôi yêu anh say đắm như vậy, anh sẽ thấy vô cùng hạnh phúc và rồi tình yêu của chúng tôi sẽ đi đến một cuộc hôn nhân bền vững. Nhưng khi hoạn nạn đến, người ta mới nhận ra đâu là tình yêu đích thực...
Một ngày kia, khi tôi đi qua đường mua đồ ăn sáng cho anh không may đã gặp tai nạn. Anh khi nghe tin tôi gặp tai nạn phải vào viện, anh đã rất lo lắng. Ngày đầu tiên, anh mang một bóa hoa hồng đến thăm tôi trong bệnh viện. Ở đó, khi anh nhìn thấy tôi nằm trên giường bệnh thiếu mất một cánh tay, khi được biết tôi vĩnh viễn mất đi một cánh tay, anh đã cực kỳ sửng sốt. Trong cái sửng sốt ấy dường như có xen lẫn một chút sợ hãi.
Rồi kể từ sau ngày hôm đó, những lần anh đến thăm tôi trong bệnh viện thưa dần, và cuối cùng không còn nữa... Còn tôi, ngày ngày vẫn ngóng đợi người yêu vào thăm mình. Trên đầu giường bệnh của tôi, vẫn cắm đóa hồng mà ngày đầu tiên anh mua tặng khi vào thăm tôi, trái tim tôi cũng dần héo rũ theo năm tháng như những cánh hồng kia. Đó chính là tình yêu sao? Tôi đã vì anh mà hi sinh rất nhiều thứ, cho đi rất nhiều thứ, bây giờ trả giá bằng chính sinh mạng và cuộc sống của mình.
Tôi đã khóc rất nhiều. Tôi nhớ tới có một lần chúng tôi cùng xem một bức tranh hoạt hình nước ngoài. Nội dung của bức tranh đó rất cảm động. Giữa một rừng cánh tay của những người đàn ông đang giơ lên, một người con gái cất tiếng hỏi: "Anh có thể ôm một bó hoa đứng chờ em trước cổng nhà dưới trời mưa không? Anh có thể nhận ra màu sắc chiếc áo bơi của em trong hàng trăm hàng nghìn nguời ở bãi biển không? Anh có thể giặt đôi tất cho em trước ánh mắt của bao nhiêu người không? Anh có thể nắm chặt tay em khi đại nạn đến không?”. Trong bức tranh họat họa, rừng cánh tay dần dần thưa thớt. Cứ sau mỗi câu hỏi những cánh tay vơi dần. Đến cuối cùng chỉ là một khoảng không trống rỗng.
Tôi cảm thấy trái tim mình đau buốt, giống như có hàng trăm nghìn mũi kim đang chích khiến trái tim tôi nhỏ máu. Chỉ vì câu hỏi khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không thôi sao? Một câu hỏi thật giản đơn. Nhưng vì sao không ai làm được điều đó? Lẽ nào tình yêu lại nhỏ bé, mềm yếu đến thế, không thể vượt qua một chút gian nan trắc trở, không thể vượt qua được sóng gió cuộc đời?
Có bao nhiêu tình yêu chỉ có cầu vồng rực rỡ mà không có phong ba bão táp. Có bao nhiêu cuộc sống chỉ có niềm vui mà không có đau khổ. Khi yêu, con người ta có thể nói đến hai từ “mãi mãi” nhưng khi gặp gian nan, thì ai có thể làm được việc nắm chặt tay người mình yêu, nắm chặt lấy tình yêu mà mình từng vun đắp?
Bên tai tôi, vẫn còn văng vẳng câu hỏi: " Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không ?"
(Angelina's Blog)
------------------------------------------
Giá như lúc đó
Những ngày mưa rào, không hiểu tại sao chuyến xe bus từ trạm chính về đến nhà em bao giờ cũng rất vắng. Thường thì mưa người ta hay chọn xe bus chứ nhỉ
Đi xe máy “dễ uớt và dễ bị cảm”, như lời anh hay dặn dò em mỗi khi em làm biếng không mang áo mưa theo. Thôi, vắng cũng hay, vậy là em có nhiều có hội để chọn cho mình một chỗ ngồi mà em ưa thích. Và em thích ngồi ở hàng ghế đối diện ngay cửa lên xe. Nơi mà em có thể nhìn thấy, quan sát, tò mò, và tưởng tượng về cậu ấy dễ dàng nhất. Nhưng lại là nơi anh bảo không nên ngồi vì người ta mở cửa xe, khói bụi lùa vào thì thật ô nhiễm.
Cậu ấy là một cậu con trai khá mảnh dẻ, cao cao, gầy gầy, da hơi mai mái xanh và thỉnh thoảng có mấy hạt mụn nổi lên bên gò má. Chẳng giống vẻ ngoài đầy nam tính và mạnh mẽ của anh. Cậu ấy hình như hay buồn. Chứ không rộn ràng như anh khi ở cạnh em. Vì cậu rất, hoặc hình như không bao giờ nói.
Nếu được, cậu thường chọn ngay cho mình chiếc ghế đơn đầu tiên cuả xe, ngồi im lìm, chắc cho đến trạm cuối của chu trình xe mới dừng lại. Em đoán thế vì em luôn xuống trạm nhỏ, truớc cậu ấy. Mà ai biết đâu được cậu ấy xuống đâu? Nếu không đuợc ngồi chỗ hay ngồi, cậu sẽ kiên trì đứng cạnh đó, đến khi nào nguời kia đứng dậy, và không có thêm cụ già và bé con nào chưa có chỗ ngồi, cậu mới đặt mình xuống.
Điều này em thấy hình như cũng... hơi khang khác anh. Anh là người, theo cách nghĩ cuả em là cố chấp một cách vội vã và hơi bất lich sự. Khi anh cần, một là anh phải giành giật được ngay tức thì, bằng mọi giá. Hoặc là anh từ bỏ ngay với sự hậm hực lồ lộ trong đôi mắt hơi hằm hè. Đôi mắt ấy đôi khi khiến em hoảng loạn vì khi nhìn vào, em như bị xiết bởi chiếc khăn dày, khó thở và ngột.
Em nhìn xuống cánh tay gày guộc cuả mình. Bao nhiêu lần anh xiết em đau, đau đến lìa khớp. Vì anh nói tự dưng thấy tình yêu với em bừng lên mãnh liệt, và phải xiết mạnh như thế để biểu lộ.
Lúc đó, em lại hình dung đến một đôi bàn tay khác, xanh xao, nhẹ nhàng, trìu mến, và dịu dàng khe khẽ luồn qua những ngón tay em rời rạc. Đôi bàn tay em hay nhìn thấy đang nắm lấy thanh ngang trên xe bus.
Em hoảng hốt khi anh gạt đám người đang xếp hàng mua vé xem phim ở rạp ra một cách thô lỗ, mặc cho bao nguời chửi bới, lôi em xềnh xệch đến quầy bán vé trong sự phẫn nộ cuả xung quanh, để em khỏi phải “đứng mỏi chân, mệt”. Hoặc nếu em cản lại, anh sẽ đùng đùng nói em không kiên quyết, nhu nhược (liên quan gì ở đây?) rồi giật em quay ngoắt đi về. Em ngao ngán truớc thái độ hung hãn cuả anh. Dù rằng điều đó để bảo vệ em.
Lúc đó, em lại ước rằng anh sẽ thật bình thản đứng chờ đến lượt mình, kiên quyết, nhưng cũng thật nhẫn nại để chờ chiếc ghế yêu thích cuả mình cho đến khi nó thực sự trống.
Nhưng anh lại là của em, theo cách anh nói. Và anh muốn chứng minh rằng anh bảo vệ được em. Anh yêu em “tha thiết, mãnh liệt, và hoàn toàn chung thuỷ”.
Còn em, mới chỉ dám lặng lẽ ngắm cậu ấy, và giá như “lúc đó”… Một nguời xa lạ, nhưng lại mang cho em cảm giác an toàn mặc dù không hề biết em, biết ước nguyện của em, thậm chí không hề biết cả sự có mặt cuả em. Tay em lại buốt khi chạm vào những vết hằn anh đã xiết. Nó khiến lòng em thổn thức.
Nguời ta thường nói, người đàn ông tốt, khi yêu nguời phụ nữ của mình, họ sẽ biết cách thể hiện. Em không biết rằng họ nói đúng hay sai. Nhưng em, hình như em đang không hạnh phúc thì phải. Hay em đang có, nhưng không nhận biết được? Chỉ có điều, nếu có, thì nó đang làm em nhức nhối và mỏi mệt rồi.
Giá như lúc đó…
(Theo Mai Anh's Blog)
------------------------------------------
Cơn mưa đầu đời
Khi tình cảm bị tổn thương, nó sẽ bắt đầu quá trình làm lành tự nhiên như vết thương trên cơ thể vậy. Hãy cứ để quá trình đó xảy ra và tin rằng một ngày kia vết thương sẽ lành lại. Mọi nỗi đau rồi sẽ qua, nhất định bạn sẽ thấy mình mạnh mẽ hơn.
Mưa! Mưa to quá! Nhưng cơn mưa chiều nay đã khác với cơn mưa chiều hôm ấy... bởi chiều ấy, em có anh!
Mẹ bảo, ngày em chào đời là một ngày mưa tháng Sáu. Có lẽ vì vậy mà em yêu mưa hơn bất cứ điều gì em có được. Thế sao chiều nay em lại ghét mưa quá!
Chắc tại nó làm em nhớ đến anh, nhớ đến kỷ niệm tưởng chừng như đã chôn vùi tận đáy lòng. Rồi kỷ niệm chợt ùa về như những thước phim đang quay ngược dòng thời gian...
Chiều mưa, chúng ta đi bên nhau, chung quanh chỉ mỗi tiếng mưa rơi. Anh im lặng, em cũng im lặng. Chẳng biết anh đang đeo đuổi theo những suy nghĩ gì? Còn em? Em ngập trong hạnh phúc, em im lặng để hưởng trọn niềm vui cho riêng mình.
Anh bảo rằng anh yêu em, và em tin những gì anh nói bởi em biết anh đã chứng minh điều đó bằng một nụ hôn vội, nhỏ bé thôi... nhưng nó cũng quá đủ đối với một con bé cô độc như em. Anh đem đến cho em niềm vui và hạnh phúc để em được biết thế nào là tình yêu.
Em cảm thấy mình may mắn, và em đem cái may mắn của mình san sẻ cùng người bạn gái của anh mà em thân nhất. Nhưng lạ chưa, em cảm nhận được một nỗi buồn thoáng qua trong mắt cô ấy. Em đã suy nghĩ mãi. Em không hiểu! Tại sao? Câu hỏi rơi vào trong im lặng...
Song, từ ngày hôm ấy trở đi, những cuộc đi chơi của anh và em đều có sự hiện diện của bạn anh. Em bảo anh hãy lo lắng cho cô ấy như đã lo lắng cho em, phải quan tâm đến cô ấy như quan tâm đến em... bởi một lý do đơn giản: em sợ cô ấy buồn! Và một lẽ dĩ nhiên, anh đã hoàn thành nhiệm vụ đó một cách xuất sắc.
Em cứ ngỡ mình sẽ giữ được cái hạnh phúc ấy mãi. Thật không ngờ khi anh quay lưng bỏ mặc em, nỗi đau trong em không có gì bù đắp nổi. Em không hiểu vì sao cô ấy hẹn chúng ta đến quán cà phê quen thuộc, rồi sau đó lại xin phép về trước? Em chẳng hiểu tại sao mắt cô ấy lại ướt đẫm trong dáng đi có phần chạy trốn. Em hoảng hốt định đuổi theo thì anh đã kịp thời ngăn em lại, nắm lấy tay và bảo em ngồi xuống:
- Khoan đã! Em... em... hãy nghe anh nói...
Em để yên tay mình trong lòng bàn tay anh. Ánh mắt anh nhìn em... hình như, hình như có một cái gì đó là lạ... Sao bây giờ em mới cảm nhận được điều này nhỉ? Anh đã nói với em rất nhiều, nhưng em không thể nghe được gì. Tai em lùng bùng. Khuôn mặt em nhòe đi vì nước mắt. Mưa ngoài kia mà tưởng như nước mắt em đang khóc...
Cho đến tận bây giờ em cũng chẳng còn nhớ rõ những gì anh đã nói với em chiều mưa hôm ấy. Em chỉ biết rằng, nhìn vào mắt anh, em mơ hồ hiểu ra tất cả... Em hiểu, anh sẽ xa em và em đã mất anh mãi mãi! Trong em như có dịp vỡ ta ra thành từng mảnh vụn, rồi nhẹ nhàng bay... Cũng như tình cảm của anh đối với em vậy, cũng nhẹ nhàng bay...
(Theo Kathy’s blog)
------------------------------------------
Tôi yêu
Tôi tập yêu cuộc sống lại từ đầu, không phải theo một cách mới, mà yêu theo một lối cũ như trước. Khi tôi nhận ra những thói quen tốt đẹp đang dần rời xa mình, tôi hoảng hốt…
Tập lại một thói quen cũ không phải là một điều khó khăn.
Tôi yêu những buổi sớm mặt trời chưa nhô cao, khi những ánh nắng đầu tiên chưa kịp soi vào mặt người, không gian đầy màu xám. Bầu không khí theo những khoảng thời gian, có khi lạnh nhè nhè, có khi lạnh buốt nhưng đều mang lại cảm giác nhẹ nhàng, phơi phới. Một buổi sớm đẹp.
Tôi yêu những ngày gió lộng, những lo toan, những muộn phiền, những nghĩ suy… dường như trôi theo hướng gió. Dễ chịu lạ.
Tôi yêu tất cả những cành cây, ngọn cỏ, đóa hoa… trên đường về nhà. Mỗi ngày chúng lại khác đi, xinh đẹp hơn, mới lạ hơn và thu hút hơn. Tôi thích chầm chậm đi về nhà trên đoạn đường dài để có thể nhìn hết những thứ xinh đẹp xung quanh mình, để biết rằng mình thật hạnh phúc.
Tôi yêu góc quán tôi hay ngồi một mình, chậm chạp gặm nhấm sự cô đơn, chậm chạp quan sát sự sống trước mắt mình, và chậm chạp suy nghĩ.
Tôi yêu bờ biển của tôi. Lạ. Tình yêu ấy ngày một dầy thêm. Có lẽ biển đã cất giữ quá nhiều những kỷ niệm và những ưu tư của tôi. Những mối dây tình cảm của tôi đều hướng về biển: những mối tình, những lần cô đơn, bạn bè… Làm sao tôi diễn tả cho hết cảm xúc của mình mỗi lần ngồi ngắm biển hay những lần tôi thả bộ trên dãi cát quyện chặt phù sa. Làm sao mà tôi biết tôi lại yêu biển nhiều đến thế…
Tôi yêu những lần nhói đau. Những lần tôi khóc nức nở vì vấp ngã. Và tôi biết mình hãy còn bé nhỏ lắm, phải cố gắng nhiều hơn nữa, tôi ơi!
Tôi yêu những bài thơ tôi viết, dẫu không hay nhưng làm tôi thỏa ý thích xếp vần và giãi bày cảm xúc. Tôi thích đọc thơ và dễ xúc động trước thơ, dù sự thực tôi học văn không giỏi lắm.
…
Sẽ không bao giờ kể được hết những điều mà mình yêu, vì cuộc sống có quá nhiều thứ khiến mình phải lưu tâm và lưu luyến. Khi mình còn yêu, nghĩa là mình không hời hợt, không vô tâm và không nhàn nhạt. Tôi tin như thế.
Nói ra những điều mình yêu, để biết sống thú vị như thế nào.
(Theo Làng Xitrum)
------------------------------------------
Mình đã rất sốc khi chẳng cố công tìm kiếm mà đột nhiên biết thêm một trong số những góc tối của người ấy - người mà mình đã gọi là anh yêu thương trong suốt 6 tháng qua.
Thấy chưa? Chỉ cách đây có mấy ngày thôi, mình đã nói rằng mình rất sợ đau mà. Y như rằng, bây giờ thì đau thật đấy. Mà nào có phải là lỗi của mình đâu cơ chứ. Em đâu có cố tình liên lạc với anh, ngay cả khi anh bật đèn xanh cho cái sự quay trở lại, khiến con tim em tưởng đã ngủ yên rồi bỗng lại thức dậy loạn nhịp. Là cô gái mới mẻ nào đó của anh táy máy, ghen tuông cố tìm cách liên lạc với em đó chứ.
Mẹ anh có được con dâu tương lai mới nên có vẻ hả hê quá nhỉ. Em chẳng trách được mẹ anh, con dâu tương lai không cứng đầu như em, dễ bảo nên bà thích phải không? Mà cũng không nên trách mẹ anh làm gì, khi anh phong tỏa đến thế, giở trò mị dân như thế.
Bạn gái anh nói cô ấy và anh chính thức bắt đầu yêu nhau từ ngày 7/12. Con gái sâu sắc nhỉ, nhớ hết cả ngày tháng, giờ giấc, hỏi lại anh, chắc gì anh đã nhớ. Nghe cô ấy nói mà em lạnh toát cả người. Anh và người ta đến với nhau chỉ sau khi mình bắt đầu yêu nhau có hơn 3 tháng? Anh sao vậy hả P? Cứ cho rằng anh đã chán em đi, vậy sao phải gian dối, làm khổ em quá vậy? Anh có học qua lớp diễn viên nào không đó, mà sao đóng kịch tài quá vậy? Đâu hết cả rồi những khi anh chạy qua nhà chỉ để nói rằng anh rất nhớ em? Đâu hết cả rồi những món quà bí mật, anh không trực tiếp đưa cho em mà gửi qua bạn bè, hàng xóm? Đâu hết rồi hả anh?
Bạn gái anh có cách yêu thương lạ nhỉ? Yêu mà chẳng cần quan tâm người yêu mình có những mối quan hệ yêu đương và xã hội thế nào, công việc, gia đình ra sao. B. có lần hỏi em rằng em có biết nhiều về anh, có chấp nhận được những rắc rối? Em đã đáp là có. Có biết và vẫn yêu thương. Thậm chí là ngay cả lúc này đây.
Anh nghĩ sao khi có đến 99,9% số bạn bè của hai đứa ý kiến phản đối việc chúng mình yêu nhau? Vậy mà em vẫn còn đến với anh, tận tâm, chung thủy, yêu thương anh hết mực như vậy. Anh không biết nghĩ sao anh?
Bạn gái anh muốn gặp em, để tìm hiểu về anh đấy. Anh nghĩ sao? Em khó xử quá. Em không muốn chỉ cho cô ấy thấy con người thật của anh. Làm như thế thì tệ cho anh quá. Song em cũng chẳng muốn im lặng, để anh lại bắt cô ấy hứng chịu những gì em đã và đang phải trải qua. Vốn dĩ anh là người rất tệ mà. Nhưng thôi chẳng tội gì, em giờ mới là người đáng thương chứ đâu phải cô ấy. Bạn bè cứ trách hoài sao em chẳng biết thương thân. Anh không yêu cô ấy. Em quá hiểu anh rồi.
Mình không phải là con bé hay để nỗi buồn lâu trong lòng, tinh thần tụt dốc rất nhanh, nhưng rồi cũng lại leo dốc nhanh không kém, có điều hơi bị mít ướt tí thôi. Còn nhiều việc phải làm mà. Hơn nữa, mình không muốn ở bên cạnh và yêu một người không yêu mình tẹo nào. Mình muốn gặp anh để trao đổi thẳng thắn về những điều còn ràng buộc giữa hai đứa, song anh chạy trốn. Sao anh hèn hạ quá vậy?
Mình như thế, lúc nào cũng thích sự thẳng thắn, dù mình hoàn toàn biết rằng không phải khi nào nói thẳng những gì mình nghĩ người khác đều hiểu và cảm ơn vì mình đã góp ý.
Chắc anh cũng thế. Anh thấy phiền ư? Nói chuyện qua điện thoại dễ dàng hơn sao? Với những câu nói vô hồn và trống rỗng như một cái máy như thế?
Mà thôi.
Life is so short.
Dù gì thì mình cũng đã làm hết khả năng, đã kiềm chế, kiên nhẫn để cố gắng thông cảm và giúp anh hướng thiện. Dù lòng buồn nhiều. Đôi khi tự hỏi yêu phải thế sao. Thế thì mệt mỏi quá.
Còn rất nhiều điều khiến mình cười vui thật thoải mái, bạn bè, công việc, những dự định, kế hoạch...!
Đừng buồn và suy nghĩ lung tung nữa nhé, Schmetterling!
Hãy yêu cuộc sống!
(Bepep911's Blog)





Trả lời kèm Trích dẫn

Bảo đảm 9/10 là ít 




Đánh dấu