Bạn ơi, mình vẫn đang chờ...
Mỗi khi nhớ lại buổi chiều mưa ấy tim mình lại rộn lên, bồi hồi, xúc động. Không biết Sơn còn nhớ hay đã quên chứ riêng mình sẽ nhớ mãi...
Hôm đó, lớp mình tổ chức đi chơi xa đến chiều tối mới về. Đang đạp xe trên đường thì trời mưa tầm tã. Các bạn ai cũng cố sức đạp nhanh, mình cũng vậy. Nhưng mà cái xe của mình bị trục trặc nên mình cứ bị tụt lại sau. Khoảng cách giữa mình với các bạn ngày càng xa. Ai cũng ra sức đạp xe hối hả mà dường như quên mất mình…
Đến khi cái xe không còn có thể đi được nữa thì mình phải dắt bộ. Trời đã sầm sập tối và mưa thì không chịu ngớt… Thực sự mình cảm thấy hoang mang, lo sợ vô cùng. Đường dài, vắng vẻ, thân gái dặm trường…
Nỗi lo trong mình mỗi lúc mỗi tăng, giá gặp được một cái tiệm sửa xe thì tốt biết mấy. Lúc đó trên đường vẫn còn lác đác vài cái xe máy, xe đạp. Nhưng họ đều phóng nhanh vun vút, như không nhìn thấy có một cô gái đang vô cùng hoảng hốt trên đường. Trong lúc hoảng loạn tưởng như không thể bấu víu vào đâu được thì bất chợt một giọng con trai cất lên ngay sau lưng:
- Bạn ơi, xe của bạn bị làm sao thế?
Mình quay lại, nhìn vào mắt người con trai không quen biết:
- Xe của mình bị hỏng, không đi được.
- Để mình coi xe của bạn bị sao nhé!
Mình luống cuống, không biết phản ứng lại như thế nào. Và rồi sau một lúc bạn loay hoay, xe của mình đã có thể đi được. Mình lí nhí cảm ơn rồi vội vã trèo lên xe mà không kịp hỏi tên. Mình hì hục đạp được một đoạn thì lại nghe tiếng bạn đằng sau:
- Bạn ơi! Để mình đưa bạn về nhé, vì trời thì tối lại mưa nữa, mà mình cũng không yên tâm lắm với cái xe của bạn.
Mình rất ngạc nhiên và hơi bối rối. Thật lòng mình thấy sờ sợ…
Mình ít hỏi chuyện bạn, còn bạn thì cứ líu lo nói đủ thứ. Bạn chủ động giới thiệu tên, quê quán, trường học… mình vừa nghe lại phải vừa canh chừng!
Quãng đường về nhà ngày càng ngắn lại, nỗi lo trong mình cũng dần được cởi bỏ. Lúc này mình mới nhìn sang bạn, người bạn ướt như chuột lột từ trên xuống dưới. Đột nhiên mình thấy thương…
Về đến nhà, mình vui mừng khôn xiết. Mình mời bạn vào nhà chơi mà bạn từ chối:
- Để khi khác Sơn ghé nha. Bây giờ muộn rồi nên Sơn phải về đây!
Đã năm tháng trôi qua, mình chờ Sơn ghé nhà mà vẫn chưa thấy. Sơn ơi! Mình vẫn chờ Sơn đấy. Nếu Sơn không ghé thì mình biết tìm Sơn ở đâu?
---NGUYỄN CHIÊN---






Trả lời kèm Trích dẫn
Đánh dấu