Truyện thứ 3
Rối loạn tiền đình
Diệp nằm mẹp trên xalông phòng khách. Hai chân hơi co vừa lọt lòng ghế. Tay trái buông xuôi dọc theo mình. Tay phải vươn dài, vắt qua mặt bàn kiếng. Đầu gối cao lên tay ghế. Nằm lắt lẻo co ro như vậy hơi bị cấn ở sau ót, nhưng thấy dễ chịu hơn so với kiểu nằm sải tay thẳng cẳng trên tấm nệm êm dày ba tấc, kê trong phòng ngủ.
Diệp nghĩ như vậy rồi tự cười nhạo chính mình. Xạo quá!
Mình rất đang yếu mệt trong người. Lảo đảo lần vách, bám tường miết mới vô tới được trong nhà. Chân tay quần áo còn dính đất, âm ẩm nước tưới cây lạnh ngắt, lấm tấm cả vụn lá mục và phấn hoa nữa, nên không dám nằm vật lên tấm ra trải giường mới giặt hôm kia, đành ráng lết thêm chín mười bước nữa ra đây. Buông mình nằm ịch xuống rồi, nghỉ ngơi một lát mới thấy đỡ chóng mặt quay mòng mòng, chớ có phải nghe dễ chịu liền ngay lập tức đâu mà dám nói bảnh như vậy.
Hình như Diệp đang nói ra thành tiếng hay sao ấy. Như đang có Khương ngồi trước mặt. Như Khương đang nghênh ngang, chế giễu Diệp mỗi lần hai đứa lôi nhau vào chỗ lời qua tiếng lại.
- Người gì mà mở miệng là tiếng nào tiếng nấy nghe như đẩy cái nút tiếng treble lên tới đụng nóc, the thé chói lói xói tai, bén lạnh cả người như rờ qua lưỡi dao mới mài.
- Ờ. Vậy đó. Không ưa thì thôi.
- Có ai ưa đâu.
Diệp thu cánh tay đang vắt qua bàn về để gác ngang trán, thở dài một tiếng lê thê hận oán người và cam chịu cho mình.
Lại tưởng tượng nữa rồi.
Khương làm gì được phép ở đây. Gã đang ở đâu đó, Ban Mê, Long Hải, Cần Thơ… chỗ người quen, bà con nào ấy, mà Diệp từng vênh mặt nói “chả cần biết!”.
Nhà này sổ đỏ giấy hồng đều đứng tên Diệp, là của cải riêng Diệp. Trong hộ khẩu không có tên Khương. Khương chỉ là kẻ tạm trú trong đời Diệp. Diệp là cái nhà trọ, cái khách sạn mà Khương là khách vãng lai đã biết tên quen mặt.
Khương nhếch mép bất cần mỗi lần Diệp chua chát ví von như thế.
- Gì cũng được. Muốn nói sao thì nói. Tự nói ra tự chịu lấy.
Diệp nổi khùng lên:
- Vậy thì đi chỗ khác. Ở đây hết phòng rồi.
Hôm qua cũng nói như vậy. Thế là Khương đi.
Diệp cũng đi. Diệp leo lên chuyến xe đò tốc hành chạy suốt đêm. Hai giờ sáng, xe thả Diệp xuống ngay đầu hẻm, cuối một con dốc mà xe đạp muốn lên đó phải dắt bộ. Diệp lom khom leo dốc đi về nhà. Trời lạnh nhức nhối mấy đầu ngón tay ngón chân. Lạnh đến nỗi mấy con chó nằm co trước hiên nhà cũng không buồn sủa.
Tiếng là có nhà nghỉ mát ở Đà Lạt, nhưng chỉ là căn nhà cấp bốn trong xóm lao động. Sàn gỗ, vách bằng gì không biết mà vợ chồng nhà kế bên rù rì âu yếm, bên này cũng nghe rõ từng tiếng bổng trầm, ngắt quãng.
Bức vách còn lại nhìn ra bãi cỏ hoang, chơ vơ một cây thông cao to. Sân trước là đường hẻm cụt. Sân sau có mảnh đất trống. Lần trước lên, Diệp trồng hai cây ớt, một cây cà chua. Lần này lên lúc khuya, sáng ra mở cửa vươn vai nửa chừng đã ngừng lại kinh ngạc. Một vạt sao nhái màu hồng phấn, màu đỏ cánh sen, màu tím hoa sim, màu trắng sữa đang vươn cao qua đầu Diệp. Vô số chùm lá hoa uốn éo trong gió lạnh. Hoa vùng cao nở to hơn miệng chén chè, chứ không nhỏ nhít như đồng xu khi mọc ở vùng thấp. Diệp kêu: Đẹp quá! Thanh bình!
Diệp ở tới nay là ba ngày. Sáng hôm qua, dậy sớm, mang găng tay xỏ giày ra ga xe lửa. Đứng nhìn vẩn vơ những hàng bắp cải xanh xám thẳng tắp, về ghé chợ nhỏ, mua xà lách xoong xanh rượt, ngắt giòn tanh tách vừa gánh lên từ đám rẫy ngay bên dưới con đường có chợ. Sáng hôm nay xuống dốc, dọc theo bờ hồ vào chợ đi lơ ngơ trong dòng du khách nô nức ướm thử áo len, nhấm nháp mứt dâu ngọt gắt, khoai lang sấy dai nhẳng…
Trưa ra sân sau, tìm mãi mới thấy còn một cây ớt lẫn trong đám cỏ hoang. Diệp hái trái chín đỏ. Mình sẽ hưởng cái thú được ăn cây trái tự tay mình trồng. Còn trái chín rục để lại, cho nó tự gieo hạt lên cây khác. Cây cà chua cũng có hai trái, non xèo. Không chừng bên trong ruột, hột còn chưa tượng hình.
Diệp vặn rôbinê, hắt lên đám bông hoa rực rỡ ẻo lả ba bốn xô nước lạnh như đá tan trong ly.
Đang hăng hái trong vai người làm vườn thì Diệp thấy người mình khẽ chao đi một cái. Chân đứng không vững, xô nước tuột khỏi tay rơi bịch xuống rồi văng lên cùng với bụi đất. Mặt ướt, vớ cũng ướt.
Điện thoại treo trên vách phòng ngủ khẽ rên lên. Diệp đã gài volume mức thấp nhất, rút kinh nghiệm từng bị giật nẩy mình vì chung quanh triền miên vắng lặng.
Diệp chậm chạp nắm lưng ghế nhổm dậy, rón rén thả hai chân xuống. Nhưng vẫn ngồi tại chỗ, nghe ngóng xem có chao đảo gì không.
Chuông chưa chịu ngừng.
Biết chắc đứng lên không bị chúi nhủi, Diệp lò dò vịn lưng ghế, cạnh tủ, màn gió tới chỗ điện thoại. Diệp nói alô yếu ớt.
Tiếng Khương mạnh khỏe, vui vẻ:
- Sao rồi? Ngủ chưa dậy hay là đi chơi mới về?
Diệp đổi giọng lạnh như trời khuya Đà Lạt:
- Chóng mặt.
- À. Hội chứng tiền mãn kinh ấy mà. Uống thuốc đi.
Diệp cười một tiếng qua lỗ mũi, nhạt nhẽo, khinh bạc:
- Ừ.
Rồi gác máy, lần mò ra nằm lại trên cái ghế dài hồi nãy.
Chuông điện thoại lại reo. Lần này chưa alô đã nghe Khương nói léo nhéo gì đó, không rõ, Diệp gắt:
- Nhắc lại!
- Bị rối loạn tiền đình mà nằm một mình cô độc lắm. Gọi cho nhà có tiếng người. Đỡ lo bị xì trét.
- Thôi đi. Biết người ta bước như con nít mới tập đi không? Biết từ ghế xalông tới trong này bao xa không? Muốn xỉu mà cứ đi tới đi lui, thế nào cũng té xuống, nhập thổ ngay tại chỗ.
Khương nói hồn nhiên:
- Vậy thì cứ để chuông reng đâu có sao. Biết có người quan tâm tới mình là được rồi.
---Truyện ngắn 1.179 chữ của DIỆP BÁ HƯƠNG---






Trả lời kèm Trích dẫn
Đánh dấu