Hôm nay, trên rạp chiếu bộ phim "Sắc đẹp ngàn cân". Có lẽ bạn nào xem qua cũng thấy đây là một bộ phim tâm lý hài vui vẻ, nhưng bản thân tôi lúc xem đã khóc.



Bộ phim nói về một cô gái có thân hình xấu xí và mập mạp. Cô có giọng hát hay và cô yêu một chàng trai cùng công ty - một chàng trai phong độ. Vì cô xấu xí nên cô không được ra hát mà phải đứng sau sân khấu và để một ca sĩ có thân hình bốc lửa lên hát nhép lại. Vì cô quá mập nên cô luôn tủi thân khi mua quần áo, khi bị mọi người châm chọc là thứ phụ nữ vứt đi. Và cô càng cảm thấy tủi thân khi đứng bên cạnh chàng trai cô thầm yêu, tình yêu ấy cô chôn chặt. Cô định tự tử nhưng không thành, có lẽ vì cô vẫn còn tình yêu cuộc sống và hy vọng mong manh về một tình yêu.

Cô quyết định đi làm phẫu thuật thẩm mỹ. Cái điều mà mọi người đàn ông đều thông cảm nhưng không ai chịu chấp nhận ở người mình yêu. Cô gái ấy sau khi phẫu thuật chở nên xinh đẹp và cô tự tạo cho mình một cuộc sống mới, quên đi mọi chuyện, tất cả. Nhưng cô không thể lừa dối mãi người mình yêu, cô không thể chối bỏ người bố đang bị bệnh thần kinh, và cả người bạn gái thân nhất của mình. Và trong buổi trình diễn đầu tiên của mình với tư cách một ca sĩ, cô gái đã khóc, thú nhận tất cả sự thật, và cô trở lại là cô với cái tên của mình, cô đã lại hát như cô gái mập ngày xưa, hát bằng cả trái tim và trong sự hân hoan đón nhận, cảm thông của toàn bộ khán giả.

Khi đó tôi cũng khóc nấc cùng cô gái, hạnh phúc cùng cô gái trong phim khi chứng kiến niềm sung sướng của cô. Có lẽ, bởi khi đó tôi nhớ lại tôi ngày xưa. Tôi cũng đã từng béo gấp đôi bạn bè, tôi hiểu cảm giác ấy như thế nào. Khi bạn mập, bạn khác người, bạn đứng trước đám đông và bạn nghe thấy họ xì xào: "Ăn cài gì mà béo thế!", và bạn sẽ hiểu cái cảm giác đó tồi tệ như thế nào. Nhất là đối với một cô gái. Tôi cũng đã từng được biết người yêu tôi, khi chúng tôi mới yêu nhau, nhiều lúc anh ấy cũng chán nản nghĩ: Người yêu người ta thì nhỏ bé, bế ẵm được còn người yêu mình thì nặng như cái thùng phi di động ấy.

Rồi khi bạn muốn tham gia chương trình ca nhạc của lớp, bạn bị đẩy ra vì bạn khó mặc vừa quần áo diễn, rồi thân hình bạn quá xấu. Nếu ở địa vị đó bạn mới hiểu được cảm giác của tôi. Và vì thế tôi khóc vì vui sướng, vì rồi một cái kết có hậu cho cô gái trong phim, và cả tôi. Vậy mà lúc ấy, tôi thấy mọi người cười rất vui vẻ, phim hài mà nhưng họ cười và bàn luận: Sao nó xấu thế nhỉ? Còn tôi khóc vì vui, đâu liên quan gì ai! Thế nhưng khi nghe thấy tôi sụt sịt, có mấy tiếng con trai nói rất to: “Thế mà khóc thật à? Con dở hơi”.

Tôi không hiểu. Và cũng thấy rất buồn. Tôi khóc vì tôi thấy nỗi buồn của tôi ngày xưa và niềm vui của tôi bây giờ. Và giờ thấy buồn thật vì có những người không hiểu và không chia sẻ với những cô gái có thân hình mập mạp như tôi, như cô gái trong phim. Đấy đâu phải là câu chuyện để đàm tếu nào thì: “ăn gì mà béo thế” rồi “ăn mấy bát ô tô mà phì nộn ra”...

Chẳng ai muốn mình xấu cả nhưng nếu như trời sinh mình ra như thế rồi, mình sẵn sàng đón nhận và mong đừng ai nhìn chúng tôi rồi lại bụm miệng cười và bàn tán sau lưng.