Touch

- Hắn sống ở Mỹ đã hai mươi năm, làm nhân viên bảo vệ của một nhà chọc trời trong thành phố New York suốt từng đó thời gian.

Hắn thay đổi, lầm lì sau khi theo gia đình đến xứ người. Gia đình bỏ hắn sang Cali vì dễ kiếm sống hơn. Đen đúa, dữ dằn, lại là dân đầu đen mũi tẹt, hắn chẳng nổi trội hay hấp dẫn được ai khác trên đất Mỹ.

Đi làm về chỉ coi tivi, thuê phim võ hiệp và nốc bia, không bạn bè, người thân để gặp gỡ, cũng không trai gái, cứ như vậy mà đã qua hai mươi năm, tới mức hắn chẳng biết mình cần gì, và có còn nhu cầu âu yếm thể xác với con người hay không. Hắn thích cô bé hàng xóm trước khi đi, nhưng thời buổi đó một cái nắm tay còn bị cho là sàm sỡ, nói gì đến chuyện ăn ngủ với nhau.

Hắn trằn trọc sau cái đêm xem mẩu phóng sự đó trên đài Real TV. Bản năng thèm được âu yếm, vuốt ve bỗng trỗi dậy, cào cấu tâm gan hắn. Nhưng hắn sợ, hay đúng hơn xấu hổ cho chính hắn. Gần năm mươi tuổi, nửa đời người mà còn có những ý tưởng điên khùng. Suy đi tính lại, hắn vẫn cúi đầu trước bản năng, lê bước đến bấm chuông căn hộ nhỏ trong cái chung cư không cách xa chỗ hắn làm là mấy.

Hắn được chào đón nhiệt tình. Ở đó không ai hỏi hắn làm gì, bao nhiêu tuổi, người nước nào, ở Mỹ lâu chưa. Họ chỉ cần nơi hắn một cái tên, và yêu cầu tuân theo nội qui của câu lạc bộ. Hắn ngượng ngùng khi trên người chỉ còn chiếc quần đùi, tay không dám chạm vào bất cứ ai khác trong phòng. Rồi khi người ta ôm lấy hắn, hắn giật bắn người run bần bật như động kinh. Cảm giác đó quá xa lạ đối với hắn - gần như trần truồng trước bao nhiêu người, chưa bao giờ ôm ấp vuốt ve với một người quen thân, mà bây giờ lại toàn với người lạ. Chủ nhân và những người xung quanh tỏ vẻ thông cảm vì không phải lần đầu tiên chủ nhân nhìn thấy điều này, còn những người khác có lẽ cũng như vậy khi đến đó lần đầu.

Đường phố New York hiếm khi vắng người. Với trên dưới tám triệu dân thay phiên nhau lên xe buýt, xuống xe điện, bước vội vàng trên đường phố bất kể giờ nào, touch phần lớn là những cú va chạm khi chen nhau nơi công cộng. Lịch sự thì phát ra một tiếng sorry, còn không thì chỉ là những ánh mắt giận dữ, lạnh lùng, khinh miệt nhau.

Một cặp vợ chồng trẻ Mỹ trắng nảy ra ý nghĩ mở câu lạc bộ Touch, tuần một lần thu dọn căn phòng khách nhỏ của mình trong một chung cư ngay trung tâm phố, trải khăn nệm dày lên khắp sàn để cho những ai thiếu thốn âu yếm có thể đến để mua.

Luật chơi rất đơn giản, mười tám tuổi trở lên, không phân biệt giới tính, tuổi tác, sắc tộc, tôn giáo, hình thể, chỉ cần trả cho chủ nhà một khoản lệ phí nhỏ, giữ lại duy nhất đồ lót trên người rồi nằm, ngồi ôm ấp, vỗ về nhau theo hướng dẫn của người tổ chức sao cho âu yếm nhau như thế nào để có hiệu quả nhất.

Bất cứ ai lợi dụng sự va chạm thể xác để làm bậy đều bị đuổi ra khỏi club. Cái câu lạc bộ nhỏ bé đó bỗng chốc trở thành thiên đường của mọi người mọi giới, nhưng tất cả đều mang chung một mẫu số: khao khát và đáp trả những âu yếm vuốt ve.

Hắn quay lại câu lạc bộ không phải chỉ một lần. Hắn cảm thấy dễ chịu hơn khi da thịt mình được chạm vào da thịt người khác. Nhiều lần hắn tự hỏi làm sao một ông già có thể rơi nước mắt khi đang ôm một phụ nữ tóc bạc phơ không quen biết.

Nhưng dần dà, hắn phát hiện những tình cảm khác nhau qua những vuốt ve của người khác dành cho hắn và của hắn trên cơ thể họ. Dường như đó là nỗi vui mừng của người chị gặp lại em trai, của một người cha xa con lâu ngày, và của một phụ nữ đang khao khát yêu đương. Bản năng thúc đẩy hắn đáp trả lại.

Hắn muốn hôn người phụ nữ kia như đang hôn cô bé hàng xóm ngày xưa. Hắn thấy thương cha mình vì có lẽ giờ này ông cũng lụm cụm như ông già trong tay hắn, cô đơn đếm số thời gian ngắn ngủi còn lại.

Rồi một lần kia, hắn cảm nhận được cái tình mẫu tử mà hắn chưa hề có. Hắn ngả đầu êm ả trên ngực người phụ nữ gốc Latin to lớn. Tất cả lặng im xung quanh hắn. Ru mình trong cảm giác êm đềm, hắn nhớ những ngày trẻ thơ lăng quăng trong xóm, nhớ những bữa cơm đạm bạc gia đình quây quần bên nhau. Hắn nhớ và nhớ. Người phụ nữ đó có lẽ cũng nhớ và đang tìm những kỷ niệm xưa. Cả hai cùng khóc.

Hắn không quay lại câu lạc bộ nữa. Cuộc sống của hắn đã khác đi. Bớt lầm lì, hắn tìm về gia đình và những người quen biết cũ. Hắn mơ về một gia đình nhỏ của riêng mình. Nơi đó, dù cho cuộc sống có khó khăn đến mức nào, hắn sẽ đem đến những thương yêu, âu yếm cho vợ và con hắn, để những người hắn thương yêu hiểu được thế nào là hạnh phúc và yên bình trong vòng tay của một người chồng và một người cha.

Truyện ngắn 1.012 chữ của N.T.T.