Sadly one Sunday I waited and waited
With flowers in my arms for the dream I'd created
I waited 'til dreams, like my heart, were all broken
The flowers were all dead and the words were unspoken
The grief that I knew was beyond all consoling
The beat of my heart was a bell that was tolling

Saddest of Sundays

Then came a Sunday when you came to find me
They bore me to church and I left you behind me
My eyes could not see one I wanted to love me
The earth and the flowers are forever above me
The bell tolled for me and the wind whispered, "Never!"
But you I have loved and I bless you forever


và đây là 'Lời Việt' :



Ngày chủ nhật thật buồn, tôi ngồi đợi em, đợi mãi
Với những đoá hoa mà tôi đã mang cho em, vì giấc mơ mà tôi đã mơ về em
Tôi đã chờ những giấc mơ đó đến, nhưng tất cả đều đã tan vỡ cả, như trái tim của tôi
Những bông hoa đã chết, và những lời nói đã không được cất lên
Nỗi đau buồn mà tôi biết, vượt qua mọi sự an ủi
Nhịp đập của trái tim tôi, giờ chỉ còn là tiếng chuông ngân

Ngày chủ nhật buồn nhất

Đó là ngày mà em tới với tôi
Họ mang tôi tới nhà thờ, và em đứng sau tôi
Ánh mắt tôi không còn nhìn được người tôi yêu nữa
Mặt đất và những bông hoa sẽ mãi mãi nằm phía trên tôi
Tiếng chuông ngân, và ngọn gió thì thầm : "Không bao giờ nữa!"
Nhưng tôi đã yêu em, và luôn cầu phúc cho em

(nguồn: http://my.opera.com/anzugawa/blog/gl...ric-to-di-ch-d)

nghe cũng hơi ghê ghê thật. chắc chắn là do giai điệu da diết chứ lời bài hát cũng bình thường mà
mình cũng chẳng dám nghe nhìu. nhỡ như ...