trời ơi ! viết lên tâm trạng thật khó , ko dám viết vì sợ sẽ làm cho người ta buồn , ko dám nói vì ko muốn trở thành 1 kẻ yếu đuối hu hu sao ta khổ thế này nhỉ , điên quá đi mất thui , chậc chậc , cái con bé ương ngạnh trong ta chạy đi đâu mất rùi , để giờ đây lại thế này , . tại sao lại cho ta một hoàn cảnh dở khóc dở cười thế này chứ ! chẳng thế nói được câu gì , cũng ko thể trách được ai , chỉ thấy trái tim nhoi nhói , kỉ niệm cũng nhiều mà , hận quá , hận quá ,