Sự tích hoa dâm Bụt
Ngày xửa ngày xưa, ở một làng nọ, có một cô gái cứ ngồi khóc thút thít dưới một gốc cây (ko phải cây vú sữa đâu nhá). Bụt hiện ra hoỉ:

- Vì sao con khóc? Hãy kể ta nghe.

Cô gái trả lời:

-Con đã gặp một anh chàng đẹp trai. Tay anh ấy đã đặt vào tay con.

-Đặt vào tay thì có làm sao mà phải khóc?

-Nhưng anh ấy không chỉ đặt vào tay, tay anh ấy còn đặt vào chỗ khác nữa ạ!

-Có phải đặt vào chỗ này không?

-Vâng ạ!

-Đặt vào đấy thì có làm sao mà phải khóc?

-Nhưng anh ấy còn đặt vào chỗ khác nữa cơ ạ!

-Có phải chỗ này không?

-Vâng ạ!

-Đặt vào đấy thì có làm sao mà phải khóc?

-Nhưng anh ấy còn cởi khăn của con nữa ạ!

-Cởi khăn thì có làm sao mà phải khóc?

-Nhưng anh ấy còn cởi cái khác nữa cơ ạ!

-Có phải cởi cái này không?

-Vâng ạ!

-Cởi cái đó thì có làm sao mà phải khóc?

-Nhưng anh ấy còn cởi cái khác hơn nữa cơ ạ!

-Có phải cởi cái này không?

-Vâng ạ!

-Cởi cái đó thì có làm sao mà phải khóc?

-Nhưng anh ấy còn cởi cái khác hơn hơn nữa cơ ạ!

-Có phải cởi cái này không?

-Vâng ạ!

-Cởi cái đó thì có làm sao mà phải khóc?

-Nhưng anh ấy còn cởi cái hơn hơn hơn nữa cơ ạ!

-Có phải cởi cái này không?

-Vâng ạ! Hết luôn ạ!

-Cởi hết luôn thì có làm sao đâu mà phải khóc?

-Nhưng anh ấy còn làm việc khác ạ!

-Có phải làm thế này không?

-Vâng ạ! Nhưng mà hơn nữa cơ ạ!

-Có phải hơn thế này không?

-Vâng ạ! Nhưng hơn nữa nữa cơ ạ

-.......

-........

-Hơn thế này đuợc chưa?

-Dạ đuợc rồi ạ!

-Làm thế thì suớng quá chứ có gì mà phải khóc?

-Vâng! Thưa Bụt, nhưng sau đó anh ấy lại bảo anh ấy bị si-đa ạ!

Bụt nghe xong lăn đùng ra ngất. Hai năm sau Bụt chết hoá thành cây dâm (Bụt)