Dần và Mùi

Chiều chiều chàng Dần thường ngồi ngoài hè nhìn trời, hồn chàng bồng bềnh.

Nào ngờ, nàng Mùi ngồi kề bờ rào. Nàng ngờ chàng Dần dòm xoài nhà mình. Nàng thì thầm: “Hừ, thằng này liều mình! Rình mò xoài nhà bà này à? Bà dần mày nhừ đòn!” Rồi hồi chiều này, quần Dần bày ngoài bờ rào. Nào ngờ, vù vù, quần Dần nhằm cành xoài nhà Mùi mà nằm! Dần tìm cành, khều quần. Trời, nàng Mùi từ hè nhào vào người Dần, vừa quào vừa gào: “Này... này... mày khều xoài! Đừng hòng! Mày ngờ Mùi này hiền lành là lầm! Mày khều xoài nhà bà, đầu mày bầm!” Dần nhào đầu vào hàng rào: “Lầm, lầm, trời, đừng mà Mùi! Dần khều quần! Nhìn kìa, quần Dần nằm đầu cành xoài!” Mùi nhìn mồm Dần, nhìn cành xoài, nhìn quần... từ từ bùi ngùi: “Ừ, Mùi lầm, đừng buồn Mùi! Mùi đền Dần xoài!” Dần nhìn Mùi cười: “Mình huề!”